Ròng rã một tuần, Dư Đường cũng không ra khỏi nhà.
Bởi vì lo đi tìm người nên chậm trễ các dự án khiến công việc chồng chất cao như núi. Tô Sóc nhất định phải về công ty xử lý, không có cách nào mà túc trực suốt ngày ở trước nhà họ Dư. Thế là hắn về công ty điều nhân viên đến cổng chính nhà Dư Đường, phân phó người nọ vừa ra thì lập tức gọi điện thoại cho hắn.
Hôm nay trông thấy cuộc gọi nhỡ hiện lên, Tô Sóc liền ném văn bản hộp đồng trong tay bước nhanh đi ra ngoài, vừa khởi động xe vừa trả lời điện thoại, hỏi: "Em ấy đi ra ngoài rồi? Đi nơi đâu?"
Nhân viên ấp úng trả lời: "Thì là ra ngoài…Nhưng mà đi cùng người khác ngồi chung một xe."
Tô Sóc nhấn chân ga đạp xuống đi, hỏi: "Là ai? Là Dư Sênh sao?"
"Không phải sếp ơi, em chưa từng thấy qua Alpha này. Người này trực tiếp lái xe tới chở vợ sếp đi."
Tô Sóc dặn nhân viên cẩn thận đuổi theo, phải bật định vị hắn. Bảy lần đến vòng xoa tám lần rẽ chạy theo trên một đường, cuối cùng định vị dừng ở cửa hàng nào đó gần trung tâm thành phố, nhân viên báo cáo nói: "Hai người họ vào quán cà phê rồi sếp."
Tô Sóc nổi lửa giận nghi ngút đuổi tới hiện trường, trước cửa ra vào vẫn không quên mượn tủ kính nhìn hình ảnh mình được phản chiếu đứng lại sửa sang lại nhan sắc. Đi vào trong quán đưa mắt tìm kiếm một chút liền nhìn thấy nam nhân đang ngồi đối mặt với Dư Đường.
Mấy ngày không gặp, dáng vẻ Dư Đường hình như tốt hơn một chút, trên gười cũng có thêm một chút thịt, mặc dù đã mặc quần áo rộng rãi vậy mà vẫn không che được cái bụng tròn tròn của cậu. Hai người không biết đang nói chuyện gì làm cho Dư Đường từ trước đến nay nhìn lạnh lùng vậy mà bây giờ mang theo nét cười trên gương mặt, mắt cong cong lên như trăng khuyết lại cười lên thật đẹp, phải nói là so với ánh nắng ngoài kia còn chói mù mắt.
Tô Sóc tâm tình phức tạp, không biết vì cậu thời gian này xem ra trôi qua không tệ mà rất vui vẻ, hay là căn bản không cần hắn nữa. Điều này khiến hắn thật buồn bực.
Hắn không nhanh không chậm tiến đến chỗ hai người họ đang ngồi, hướng mặt về người đối diện mở miệng chào hỏi trước rồi tự nhiên đặt mông ngồi bên cạnh Dư Đường vì còn chỗ trống, tác phong nhanh nhẹn mà lịch sự đến nỗi giống như vị trí này vốn chính là thuộc về hắn.
"Xin chào bảo bối. Trùng hợp vậy." Tô Sóc trước tiên xông vào ngồi cạnh Dư Đường chào hỏi, tiếp đó cầm ly trước mặt hắn lên nhìn, nói: "Cái này là nước trái cây tươi được ép sao? Em đừng uống nữa, xem ra không phải là loại mới nhất ở quán này."
Dư Đường trông thấy hắn đầu tiên là sửng sốt, lập tức liền hỏi: "Tại sao anh ở chỗ này?"
Tô Sóc tự chủ trương đem nước trái cây trước mặt Dư Đường lấy ra, ngẩng đầu đánh giá ngồi đối diện Alpha, xác định trước giờ chưa từng thấy qua người này, ánh mắt Tô Sóc nhìn đối phương mang chút dò xét cùng cảnh giác, quay lại đối mặt với Dư Đường thì lại thay đổi khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, nói: "Anh đến là tìm em. Sau đừng tự mình đi ra ngoài nữa, chỉ cần gọi điện thoại thì anh sẽ đến đón em."
Dư Đường nhíu mày, cảm thấy mình vừa rồi không nên phản ứng với hắn, nghĩ một chút rồi ngẩng đầu đối diện với Alpha kia, nói: "Học trưởng, chúng ta đổi địa điểm khác đi."
"Học trưởng" hai chữ đâm thẳng vào tâm của Tô Sóc, kéo căng lấy dây cung trong lòng, ánh mắt của hắn trầm xuống, ôm lấy vai Dư Đường vịn lại, nói: "Sao em vội vậy? Bạn của em cũng là bạn của anh. Trước tiên phải giới thiệu lẫn nhau một chút. Đúng không?"
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Đối diện Alpha từ đầu đến cuối sắc mặt đều hiện lên sự ôn hòa, đối với hắn thì quan hệ của bọn họ là gì hắn hoàn toàn không chút hiếu kỳ, lịch sự duỗi một cái tay ra nói: "Xin chào, tôi là Tống Viễn Chinh. Dư Đường thường gọi tôi là học trưởng."
"À, Còn tôi làTô Sóc, cũng là học trưởng của em ấy." Tô Sóc nở một nụ cười lễ phép, lười biếng vươn tay cùng đối phương bắt tay làm quen.
Tống Viễn Chinh cũng không ngoài ý muốn khi nghe tên Tô Sóc, thu tay lại nói: "Ngưỡng mộ cậu đã lâu. Lúc trước bên bộ phận tuyển dụng chúng tôi có đến Đại học A để mời gọi nhân tài, đi tới chỗ nào đều có thể nghe được tên của cậu. Còn chưa tốt nghiệp thì đã có được sự nghiệp do mình gầy dựng làm chủ, khó trách sẽ trở thành thần tượng ở trường."
Tô Sóc không có chút đắc ý, cũng không có tâm tình cùng Tống Viễn Chinh tân bốc sự nghiệp lẫn nhau. Nhưng hắn đã nói như vậy mà không mượn đề phát huy một chút thực tế lãng phí, thế là khiêm tốn nói: "Nào có tài cán gì. Chỉ là tôi muốn nuôi gia đình thôi. Dù sao thì bản thân tôi cũng sắp làm cha."
Lại nghe không ra mục đích trong lời nói của hắn thì quỷ mới tin.
Dư Đường nhìn sang chỗ khác, miệng giật giật, cuối cùng là không nói gì.
Uống xong nước trong ly, Tống Viễn Chinh cùng Dư Đường đi sang phòng bên cạnh xem triển lãm tranh, Tô Sóc lấy lý do "Cũng thích xem để học hỏi thêm" mà đuổi theo.
Hai người bị ép biến thành ba người đi xem tranh, Dư Đường tận lực xem nhẹ sự tồn tại của người nào đó, cùng Tống học trưởng ở trong quán vừa đi vừa nói.
Ban đầu Tô Sóc còn mở miệng nói được hai câu nhưng mà hắn cả ngày chỉ rành làm ăn, tính toán hay liên hệ đầu tư các dự án lớn. Vì vậy các đề tài trong lĩnh vực hội họa chưa từng đọc lướt qua, mà bản thân Tô Sóc cũng không có hứng thú, đi theo đi theo liền ngáp không ngớt.
Đi đến một góc nào đó phải rẽ ngoặt, người nọ lúc nãy đi ở phía trước hai người thì hiện tại liền không nhìn thấy bóng dáng của Tô Sóc. Tống Viễn Chinh hỏi Dư Đường muốn gọi điện thoại tìm xem người đã lạc ở đâu không nhưng Dư Đường lắc đầu nói: "Không cần, anh ấy đã đi rồi."
Đi vào phòng triển lãm tranh xem được một nửa, Tống Viễn Chinh quan tâm dẫn Dư Đường đi tới chỗ nghỉ ngơi bảo cậu ngồi xuống đây đợi hắn đi ra ngoài mua đồ uống. Dư Đường đưa mắt nhìn học trưởng rời đi, bên này còn chưa ngồi nóng mông, tay đặt ở trên gối của cậu liền bị nắm lấy, Tô Sóc không biết từ nơi nào xuất hiện, ý muốn dẫn cậu đi.
Trước mắt là nơi công cộng, Dư Đường nghĩ không nên làm người khác chú ý, hạ giọng nói: "Anh muốn làm gì?"
Tô Sóc cũng không có dùng lực mạnh nắm lấy bàn tay của Dư, nhưng cũng không có ý định muốn buông tay cậu, trả lời: "Không phải đã xem xong hết rồi sao? Bây giờ anh đưa em về nhà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!