"Như vậy rất tốt," ta nói, "Cô cứ an tâm dưỡng thân, thiếu thứ gì thì sai nha hoàn đến phòng sổ lĩnh."
Nàng ngẩn người nhìn ta, hẳn không ngờ ta lại dễ nói chuyện như vậy.
Ta cũng chẳng bận tâm nàng nghĩ gì, liền thẳng bước trở về viện.
Hành lý của ta đã sớm thu xếp xong, chỉ chờ sáng mai dọn đến trang t.ử.
Không ngờ, Vân Trưng lại đang đợi ta trong viện.
Hắn đứng dưới gốc mai, mặc thường phục, so với khi khoác giáp lại ôn hòa hơn vài phần. Thấy ta bước vào, hắn hơi lúng túng ho một tiếng:
"Về rồi sao?"
"Ừm, tướng quân có việc gì?"
"…Đêm Thượng Nguyên, trong cung có yến tiệc. Nay nàng đã là cáo mệnh phu nhân, cũng phải cùng ta nhập cung."
Một việc khẽ động, kéo theo trăm việc đổi thay. Từ lúc ta vào cung, dường như mọi thứ đều đã khác.
Vân Trưng nhìn ta, ánh mắt phức tạp:
"Lan Nhân, nàng đã khác trước rồi."
Ta cười:
"Trước kia ta là thế nào?"
Hắn trầm mặc một lát:
"Luôn đi theo sau ta, gọi ta là Vân Trưng ca ca, vì con diều mà trèo cây, vì con thỏ mà khóc."
Đó là Tạ Lan Nhân mười sáu tuổi, không phải ta của tám mươi tuổi.
"Con người rồi sẽ thay đổi," ta nói, "tướng quân hẳng phải cũng đã thay đổi sao?"
Sắc mặt Vân Trưng khẽ biến, cuối cùng không nói thêm gì.
22.
Dạ yến Thượng Nguyên trong cung, ta gặp lại Lục Quan.
Một thân thanh sam, phong thái lỗi lạc.
Ba năm không gặp, hắn đã rũ bỏ vẻ non nớt thuở thiếu niên, giữa hàng mày ánh mắt thêm vài phần trầm ổn, tựa thanh kiếm đã được tôi luyện, không còn lộ hết phong mang, mà càng khiến người ta không thể rời mắt.
Ánh mắt chúng ta chạm nhau giữa không trung, hắn khẽ sững lại, rồi lập tức hạ mắt xuống.
"Phong thái thám hoa lang quả thật xuất chúng." Vân Trưng bên cạnh lên tiếng.
Ta thu hồi ánh nhìn, sắc mặt không đổi, nhấp một ngụm rượu:
"Ừm, nghe nói thơ cũng rất hay."
Vân Trưng không nói thêm, chỉ cầm chén rượu trong tay rất lâu mà không uống.
Yến tiệc qua nửa, tiếng tơ trúc tạm lắng.
Trên tiệc, Hoa Dương công chúa bỗng đứng dậy, cười nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!