16
Tỷ tỷ ở tại Khánh Vân điện. Cung điện tuy đã được tu sửa, nhưng vẫn lộ vẻ cũ kỹ.
Khi mới nhập cung, nàng chỉ là quý nhân, nơi ở khi ấy còn tệ hơn nơi này.
Vừa sinh xong, tỷ tỷ không son phấn, sắc mặt tái nhợt, lại càng giống ngọc nhân, đẹp đến khiến người ta xót xa. Cổ tay lộ ra ngoài chăn mỏng, tựa như chỉ cần khẽ bẻ là gãy; mạch m.á. u xanh uốn lượn dưới làn da trắng đến gần như trong suốt.
Ắt hẳn nàng đã chịu không ít khổ sở.
"Cao lên rồi." Thấy ta bước vào, nàng cố nở nụ cười, "Lần trước gặp, muội chỉ đến đây thôi…"
Nàng đưa tay ngang vai mình, vừa nhấc lên đã vô lực buông xuống.
"Chớp mắt một cái… đã lớn lên đến vậy."
Viền mắt ta chợt nóng lên.
Tỷ tỷ từ nhỏ đã thông tuệ — cầm kỳ thư họa, ca múa quản gia, việc gì cũng vừa học đã thông. Đến lượt ta, mẫu thân luôn thở dài:
"Nếu con được nửa phần thông minh như tỷ tỷ, ta cũng yên lòng."
Mỗi khi ấy, tỷ tỷ luôn che chở ta:
"A Nhân nhà chúng ta không cần so với bất cứ ai, chỉ cần vui vẻ trưởng thành là được."
Khi ấy, nàng đã biết mình sẽ phải nhập cung. Nàng đem kỳ vọng gửi gắm nơi ta, mong ta thay nàng sống trọn cuộc đời giản dị, vui vẻ mà nàng không còn cơ hội có được.
Thuở nhỏ, ta cũng từng có chút đố kỵ, hào quang của tỷ tỷ quá rực rỡ, ta đi sau nàng, tựa như cái bóng chìm trong bóng tối; ngay cả người ta thích, trong mắt cũng chỉ có nàng.
Nhưng chút đố kỵ ấy nhanh ch. óng tan biến.
Ta và nàng cùng chung huyết mạch, lại được nàng đối đãi tốt như vậy.
Mỗi khi người đời nhắc đến nàng, đều tán dương một tiếng:
"Nữ nhi Tạ thị."
Ta cũng là nữ nhi Tạ thị, lấy đó làm vinh.
Khi ta thành thân, tỷ tỷ từ trong cung gửi đến giá y gấm Tống, rực rỡ lưu quang, khiến khách khứa đều phải trầm trồ.
Nhưng ta nhớ rất rõ, ngày nàng nhập cung, chỉ mặc một bộ cung trang thanh đạm, tay xách một bọc nhỏ, bước vào bức tường cung sâu không thấy đáy.
Ta còn có cơ hội gả cho người mình thích, còn nàng — đến một lần mặc hồng y cũng chưa từng có.
Ta cúi đầu nhìn đứa trẻ trong tã lót — đỏ hồng, nhăn nhúm. Mẫu thân từng nói, đứa trẻ lúc mới sinh càng đỏ, lớn lên càng trắng.
Quả thật như vậy.
Sau này, nó kế thừa dung mạo của mẫu thân, trắng như ngọc nhân.
Chỉ tiếc, thân thể luôn không được khỏe.
Cũng chính vì vậy, nó mới sống được đến cuối cùng. Tân đế lần lượt mất hai hoàng t.ử, đến lượt chọn người kế vị cũng không đến phiên nó.
Năm năm mươi tuổi, nó được cháu phong làm Quảng An Quận vương. Cuối cùng cũng có thể đón tỷ tỷ ra khỏi cung, an tâm dưỡng thân.
Tỷ tỷ chịu bao khổ cực, may thay, cuối cùng cũng nếm được chút ngọt ngào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!