Chương 2: (Vô Đề)

Thải Tước dè dặt hỏi:

"Phu nhân có muốn đợi cô gia không ạ?"

Ta xoay người, ôm lấy gối:

"Không cần, về sau cũng không cần đợi."

Sáu mươi năm thành hôn, số ngày hắn bước vào phòng ta, đếm trên đầu ngón tay.

07

Sáng hôm sau, ta dậy sớm, dùng qua loa chút điểm tâm, liền một mình đến dâng trà cho công bà.

Cây gậy bà mẫu chuẩn bị từ tối qua, rốt cuộc không dùng đến.

Vân Trưng đã suốt đêm quay về biên quan.

Từ lần ấy đến lần ta gặp lại hắn, còn cách ba năm.

Lần đó, hắn mang về một nữ t. ử đang mang thai, dung mạo có năm phần giống tỷ tỷ ta.

Kỳ thực, nếu hắn không nói, căn bản chẳng nhận ra nét tương đồng.

Thiên hạ mỹ nhân vốn dĩ giống nhau, chỉ có kẻ xấu mới mỗi người một vẻ.

Ban đầu ta còn tưởng hắn chỉ ưa thích kiểu liễu yếu đào tơ, đến mức từng thực sự ép mình chịu đói nhiều năm.

08

Đứng bên cạnh công công là một thiếp thất dung mạo ôn nhu, eo thon hông nở, hẳn chính là Lâm di nương.

Sắc mặt bà mẫu không mấy dễ coi, nhưng nhìn ta vẫn gượng cười.

May thay, ngày thường công công luôn mang mỹ thiếp ở biên quan, số ngày khiến bà phiền lòng cũng không nhiều.

Năm năm nữa, công công sẽ vì vết thương cũ tái phát mà âm dương cách biệt.

Lâm di nương, người hiện giờ bị bà coi như cái gai trong mắt, về sau lại trở thành bạn đ.á.n. h bài diệp t. ử thân thiết của bà.

Cũng phải qua bao năm đ.á.n. h bài, bà mới ngộ ra: Vì nam nhân mà kết oán, thật chẳng đáng.

Sau khi gặp thiếp thất của công công, hai thông phòng của Vân Trưng cũng tiến lên dâng trà cho ta.

Ta ban cho mỗi người một đôi kim trạc, đồng thời nâng thân phận họ lên làm thiếp.

Hai người này đều do bà mẫu chọn, thật thà an phận, thấy được thưởng, liền dập đầu tạ ơn vô cùng cung kính.

Kiếp trước, ta còn cảm thấy họ chướng mắt, cho rằng họ quyến rũ Vân Trưng, chỉ tùy tiện ban hai thỏi bạc, lại không chịu nâng họ lên làm thiếp.

Vân Trưng bận rộn thay hết người mới này đến người mới khác, hai thông phòng thật thà ấy lại bị chôn vùi nửa đời nơi hậu viện.

Họ có lỗi gì không?

Vân Trưng không yêu ta, đơn giản chỉ là không thích ta, chẳng liên quan gì đến những nữ nhân ấy.

Huống chi, có thích thì đã sao?

Hắn nói yêu tỷ tỷ ta, nhưng cũng chẳng ngăn được việc sủng hạnh người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!