31.
Thời gian trôi nhanh như nước chảy, lại thêm ba năm.
Phụ thân qua đời tại nhiệm sở ở Thục Trung, ta trở về chịu tang.
Ngoài linh đường, ta lại gặp Lục Quan.
Hắn từ Nam Cương trở về, đã là Hộ bộ thị lang, đang được thánh thượng trọng dụng.
"Phu nhân, xin nén bi thương." Hắn chắp tay.
"Lục đại nhân," ta đáp lễ, "đa tạ ngài đã đến tiễn phụ thân một đoạn."
Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp:
"Những năm này… nàng có khỏe không?"
"Rất tốt," ta nói, "trang t. ử thanh tĩnh, thích hợp dưỡng già."
Hắn sững người một thoáng, rồi khẽ cười:
"Phu nhân nói đùa, nàng đang độ xuân xanh…"
"Đã là từ nương bán lão rồi," ta đáp, "Lục đại nhân, tiền đồ vô lượng, nên sớm ngày cưới một hiền thê."
Lục Quan đứng lặng tại chỗ, bóng dáng cô tịch.
Chỉ mong có người cùng hắn ngắm tuyết, sánh bước đến bạc đầu.
32
Sau lễ điếu tang, xe ngựa quay về.
Hai bên quan đạo mùa thu phủ đầy lau sậy vàng úa, gió thổi qua, từng đám bông trắng bay đầy trời.
Ngay lúc ta dừng xe ngắm cảnh, phía sau bỗng vang lên một tiếng "bịch" trầm.
An nhi nhảy xuống xe, cầm chiếc chong ch. óng đứng giữa đường, cười toe toét với ta.
Ta vội vàng nhảy xuống:
"Không phải đã bảo con ngoan ngoãn đợi sao? Lỡ ngã thì làm thế nào?"
Nó hơi tủi thân, mím môi nhỏ giọng:
"Con muốn cho mẫu thân xem chong ch. óng quay nhanh."
Ta thở dài, nhét nó trở lại xe. Đang định lên xe, khóe mắt chợt thấy phía sau không xa có một cỗ xe màn xanh, không nhanh không chậm theo sau, mãi đến tận cổng trang t.ử.
Tim ta khẽ thắt lại.
Đến trang t.ử, ta sai người đưa An nhi vào trong, còn mình đứng trước cổng, nhìn chiếc xe kia chậm rãi dừng lại.
Rèm xe vén lên — là Lục Quan.
"Đó là nữ nhi của ta."
Giọng hắn không lớn, nhưng rõ ràng rành rọt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!