Chương 10: (Vô Đề)

Ta không đáp. Chỉ đứng thẳng dậy, dùng mu bàn tay lau khóe môi, quay mặt đi.

"Là của ai?" Ánh mắt hắn ghim c.h.ặ. t vào ta, băng trên cánh tay trái không biết từ lúc nào đã thấm ra một vệt m.á.u.

Ta vẫn không trả lời.

Rất lâu sau, hắn mới đè nén cơn giận:

"Nàng cứ ở trong phủ, đứa trẻ coi như nhận nuôi. Chúng ta… vẫn là phu thê ân ái."

Chúng ta… đã từng ân ái khi nào?

Ta nhìn hắn, bỗng thấy mệt mỏi vô cùng.

Ta không muốn giả vờ nữa.

"Không cần. Ta chỉ muốn đường đường chính chính mang đứa trẻ mà sống. Ta không muốn giả nữa. Hòa ly thư đã đưa cho ngài, từ nay về sau, mong ngài đừng đến nữa."

Tiếng vó ngựa tan vào gió núi.

Không biết từ lúc nào, Tiểu Cửu đã từ trong nhà bước ra, nhẹ nhàng đi đến bên ta, kéo nhẹ vạt áo, ngẩng mặt hỏi:

"Tiểu di, người kia là ai?"

Ta cúi đầu nhìn nó, đưa tay xoa đầu.

"Một cố nhân."

"Hắn… có vẻ rất buồn."

"Ừ."

"Tiểu di, người có buồn không?"

Ta nghĩ một chút, rồi nói:

"Không buồn."

Đó là lời thật.

Không buồn, không hận, thậm chí cũng không còn tiếc nuối.

Vân Trưng chưa từng yêu ta đến thế, từ lâu ta đã biết. Hôm nay hắn tìm đến, có lẽ là không cam lòng, có lẽ là áy náy, cũng có thể chỉ vì quen với việc bên cạnh luôn có một người không rời đi.

Hắn cho rằng khi quay đầu, ta vẫn luôn đứng tại chỗ.

Nhưng ta… đã đi rất xa rồi.

Tiểu Cửu ôm lấy chân ta, vùi mặt vào eo ta, giọng buồn bã:

"Tiểu di, con không muốn người buồn."

Ta cúi xuống, bế nó lên. Nó nặng hơn năm trước nhiều, tay chân đã có lực, vòng tay ôm cổ ta, cằm tựa lên vai.

"Tiểu di không buồn," ta vỗ lưng nó, bước vào nhà, "tiểu di đã chưng trứng cho con, còn nóng, mau ăn đi."

"Vâng!"

Bát trứng chưng mềm mịn, trên mặt rưới một chút xì dầu, rắc vài hạt hành. Tiểu Cửu ngồi trước bàn, từng muỗng từng muỗng ăn rất chăm chú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!