Tôi bước đến chỗ mẹ để những đồ hóa trang trên bàn . Vừa dứt tay ra , tay mẹ đã gạc phăng đồ hóa trang xuống , tay còn lại đập bàn đứng lên , nói mà như mắng tôi :
_Ly, con học ở đâu ra thói nói dối với cả giấu cả mẹ hả . TỪ ĐÂU ? Mẹ còn chưa nói đến chuyện con bị thương ở chân nha . Từ cái lúc con vừa mở màn nhảy đã bị thương rồi mẹ còn chưa bắt dừng nhạc đâu . Con người cũng có giới hạn của nhau nên con đừng đi quá giới hạn đó . Cái chuyện chân của con mẹ đã khó chịu lắm rồi . Giờ mà con lại còn đeo lens , đội tóc giả . Con đừng tưởng mẹ không nói là không biết . Giờ mẹ cấm con sờ vào vật này và chuyển về căn biệt thự kia . Con với anh con cả gan lắm .
Tí nữa sẽ đến lượt anh con đấy . Bắt đầu từ nay về sau mẹ sẽ theo dõi không cho con đụng đến những vật này nữa . Còn một chuyện nữa , sau khi thi đấu xong ra gặp mẹ .
- mẹ nói một tràng ra rồi ngồi xuống , lật bảng điểm thành : 10 - 0 nghiêng về 9A2 .
_LY
- bọn đồng đội trừng mắt nhìn tôi
Không nói gì chỉ lật ngược ván cờ là nhìn đe dọa lại bọn nó . Giờ đang bực đừng đùa nhau . Chạy đến chỗ trọng tài , bắt đầu trận đấu . Trong khi đó thì những lũ bạn học quen biết đều mắt to , mồm há hốc thật to ra . Kiểu lần đầu tiên gặp tôi vậy ? Cũng có vài ánh mắt hìng trái tim và ghen ghét . Kệ , bố đây chả rảnh đời để quan tâm mà ngay cái lúc cần xả cơn giận .
Sau tiếng còi là bao nhiêu người chơi vào vị trí kèm cặp nhau , đẩy nhau ,... Để chỉ vì quà bóng màu da cam bật lên rồi bật xuống ,.... Trong đội có con đội trưởng cứ đi theo tôi từ đầu đến cuối mà nó không thèm cướp bóng cơ . Trong lúc đang nhảy lên úp rổ thì chân bị thương như có thêm một lực đáp tác lực vào . Vì vậy mà cú úp rổ không thể thực hiện được . Nhìn sang con đội trưởng thì thấy nó ngày mắt với ai đó . Nhìn theo hướng con kia nhìn là Chi , Như và Lân . Tại sao Chi có ở đây ? Rõ ràng chỉ có Lân và Như là người tham gia cuộc chiến hồi xưa thôi chứ , lạ vậy ? Hay là ....
*Bụp*
_AA
- tôi bỗng kêu lên vì chân giờ rạng nức thật rồi . Nhìn thấy người ném là ai rồi nha . Bọn kia thấy tôi ngồi thụp xuống mà ôn chân thì chạy ra hỏi
_ Ê , mày bị sao vậy ? Có sao không ?
- Hương với Linh chen vào
_Đau .. Đau .. Thui
- tôi cố gắng nặn ra nụ cười nhưng nhìn thật ái ngại
Minh từ bên ngoài chạy vào nhưng bị trọng tài can nên không thể làm gì
_Ê , mày cố tình vừa nó thôi
- Linh bực mình đẩy mạnh vai con đội trưởng
_Tớ có làm gì đâu , sao cậu bảo tớ . Với cả chuện bạn ý đau chân thì liên quan gì đến tớ chứ ! Cậu nói năng cẩn thận vào đi . Đừng suy bụng ta ra bụng người nha !
- nhỏ đội trưởng
_Này , chính mắt tao nhìn thấy thế nên đừng có giả vờ , nghĩ mình là loại tốt lành gì . Nhìn từ đầu đến cuối cũng biết ngay là loại cáo già đội lốt thỏ con mà thôi . Yừ ban đầu cứ như con đỉa bám đít con bạn tôi , không giành bóng chỉ biết làm gì . Thế mà tôi nghĩ là chúc đội trưởng vô danh cơ . Hóa ra đi đâm sau lưng ( lẫn cả nghĩa đen , nghĩa bóng luôn nhỉ ) nhau ! Xem xét lại đi , tao đây chẳng suy bụng ta ra bụng người .
Muốn thắng thì tử tế bảo một câu để còn nhường chứ chẳng ai hèn hạ như mày đâu
- Linh xổ hẳn một tràng ra ( chắc chị này lâu ngày chưa chửi ai đó )
_Hứ ! Tao hèn thì sao vấn đề à !
- Nhỏ đội trưởng
_Ừ , vấn đề đấy . Mấy cái đứa hèn như mày ý sống trên trái đất làm gì cho trật chỗ . Cút khỏi thế gian này có khi môi trường lại không bị ô nhiễm hơn , kinh tế không bị giảm đi nhiều , trái đất cũng chẳng nhiều rác hiểu chưa ! Sống kiểu vậy chết đi xuống làm bạn với Vương Ca có khi còn đỡ bẩn thỉu hơn đấy !
- Linh
_Tao hèn là tính tình của tao cần mày bình luận ?
_Loại như mày là tất nhiên là không thể không bình luận . Hèn gì mà không bằng con dog !
_Mày ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!