Hai người vốn đã chuẩn bị về, nhưng trẻ con trời sinh đã thích náo nhiệt, bé Pudding không muốn ra khỏi trung tâm thương mại. Tô An An thử vài lần đều không được, cô đẩy xe ra trung tâm thương mại, bé Pudding sẽ nổi giận trong xe, nhiều lần như vậy, qua nửa giờ, bọn họ vẫn dừng lại ở lầu một trung tâm thương mại.
Cuối cùng, Thịnh Giang Bắc dẫn hai người một lớn một nhỏ vào một cửa hàng đồ ngọt giữa lầu một.
Tô An An cầm trà sữa ấm áp, nở nụ cười khéo léo: "Ngài Thịnh, nếu không ngài về trước đi. Lúc nữa cháu bắt xe về là được."
Thịnh Giang Bắc đang vụng về bón bánh ga
-tô pho
-mát cho bé Pudding, động tác lạ lẫm, thỉnh thoảng sẽ không bón được vào trong miệng bé Pudding, nửa đường đã rơi. Mà bé Pudding l**m môi, coi như mình đã ăn được, chọc cho Thịnh Giang Bắc vui vẻ cười không ngừng. Anh phát hiện khóe miệng cô bé dính bánh ga
-tô, nhẹ nhàng dùng ngón tay lau sạch, lại ngước mắt tiếp tục bón.
Tô An An nhìn quá mê mẩn, âm thầm phỏng đoán: Sao đến tuổi này rồi mà anh còn chưa kết hôn? Nếu như anh có con, chắc chắn sẽ là một người bố tốt. Xung quanh rất yên tĩnh, dường như cô nghe thấy tiếng nhịp tim mình đang tăng lên, thịch thịch thịch, từng tiếng từng tiếng chấn động màng tai.
"Ôi chao!!! Chú tư đang cho trẻ con ăn à?"
Một giọng nam từ trên trời giáng xuống, phá vỡ sự yên tĩnh. Tô An An nhìn theo nơi giọng nói phát ra, một người đàn ông cao lớn anh tuấn đang đứng trước cửa cửa hàng, ngũ quan giống Thịnh Giang Bắc ba phần. Khi người đó đến gần, ba phần tương tự lại biến thành năm phần.
Thịnh Giang Bắc vừa dùng khăn lau tay, vừa liếc nhìn người đến: "Sao anh lại ở đây?"
Thịnh Hoài Tây không trả lời câu hỏi của anh, đi thẳng đến bên cạnh An An ngồi xuống, lịch sự duỗi tay phải ra, tự giới thiệu: "Xin chào, anh là anh ba của nó, Thịnh Hoài Tây." Ánh mắt của anh ta ôn hòa, nói chuyện lịch sự, lúc nhìn người khác gương mặt như đang cười, cảm giác rất hiền lành, không lạnh lùng giống Thịnh Giang Bắc.
Tô An An đặt cốc xuống, nuốt miếng dừa đang nhai trong miệng, ngón giữa chạm vào tay phải của anh ta: "Chào chú, cháu là Tô An An."
"Cô là Tô An An?" Thịnh Hoài Tây kinh ngạc.
An An gật đầu mà không hiểu ra sao, ngửa người về phía sau, cầm cốc trà sữa dịch chuyển vài bước: "Làm sao vậy?"
Thịnh Hoài Tây nhướn mày, không có ý tốt quan sát người đàn ông bên cạnh, cười xấu xa nói với An An: "Không có gì, chỉ là có người lật lọng thôi."
An An bỗng nhớ tới tin nhắn Giản Đan gửi tới cách đây không lâu, hình như nói bà cụ nhà họ Thịnh định giới thiệu mình cho chú ba của Thịnh Lê, có lẽ chú ba chính là người đàn ông lạ trước mặt. Nhưng sao lại nói là lật lọng? Thật là khó hiểu. Cô lại hút một ngụm trà sữa, vậy mà trà sữa lại hết rồi, phát ra một tiếng vang rất lớn. Thịnh Giang Bắc nhìn cô một cái, lắc đầu mà không nói gì.
Ánh mắt Thịnh Hoài Tây lại nhanh chóng bị đứa trẻ đáng yêu trong xe hấp dẫn, anh ta duỗi ngón tay véo hai má phúng phính của bé Pudding, còn chưa đã nghiền, lại ôm cô bé ra khỏi xe, vui vẻ bế trên tay, cười ha hả nói: "Bé xinh cũng nặng ghê."
Bé Pudding nghe không hiểu, ngoan ngoãn để cho người đàn ông này ôm, yên lặng ngoan ngoãn một cách khó hiểu. An An thấy lạ, ở bên ngoài bé Pudding rất sợ người lạ, không quen mặt cô bé sẽ không chịu để cho người khác v**t v*, ngày hôm nay thật là lạ. Có lẽ do hai gương mặt kề cạnh nhau, Tô An An lại nghĩ mặt hai người này khá giống nhau, nhất là đôi mắt kia, cùng là mắt một mí, con ngươi hơi nâu.
An An bị suy nghĩ của mình làm hoảng sợ, lắc đầu, trong thiên hạ có rất nhiều người giống nhau, đừng suy nghĩ lung tung.
Thịnh Hoài Tây còn đang trêu cô bé, nói: "Gọi anh, gọi anh nào..."
Thịnh Giang Bắc nhắc nhở anh ta: "Cô bé mới biết gọi mẹ thôi, nếu chú không để ý thì có thể để cô bé gọi chú một tiếng, anh thì chú cũng đừng mơ."
An An cũng gật đầu, có điều Thịnh Hoài Tây không tin. Anh ta cố chấp dạy bé Pudding. Sau đó cuối cùng bé Pudding cũng cho anh ta mặt mũi, rầm rì nói, quá bập bẹ, nghe không rõ lắm. Thịnh Hoài Tây nhìn hai người bên cạnh, hỏi: "Cô bé nói gì thế?"
Bé Pudding vẫn đang nói, cô nghe cẩn thận, rốt cuộc đã hiểu.
Lần này bé Pudding phát âm rất rõ ràng, lảnh lót: "Bố."
Thịnh Hoài Tây nhặt được con gái, mừng như điên, nói phải mang bé Pudding về nhà. Thịnh Giang Bắc không thể không nói cho anh ta biết, bắt cóc trẻ con là phạm pháp.
An An mặc kệ bọn họ, sửa lời bé Pudding, nói: "Bé Pudding, không thể tùy tiện gọi bố, biết không? Với cả cháu gọi cô nhỏ đi. Cô, nhỏ. "
Bé Pudding: "Mẹ."
An An thất bại.
Thịnh Giang Bắc nghe thấy xưng hô của bé Pudding với hai người, không nói không rằng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng cảm thấy bánh hôm nay không ngọt lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!