Chương 8: Đái dầm

Khi cuộc gọi khó hiểu kia chuyển tới, Thịnh Giang Bắc đang đứng trên lằn ranh sắp mất hết kiên nhẫn. Anh lười nhác ngồi trên ghế sofa, ngón tay chống trán, mắt rơi vào chiếc đồng hồ kiểu cũ đang treo trên ngăn tủ xa xa.

"Anh Thịnh, anh có đang nghe tôi nói không thế?"

Thịnh Giang Bắc quay đầu, nhìn về phía người phụ nữ đang nói chuyện. Ánh mắt của anh rất sắc, lúc nhìn thẳng vào ai thì luôn khiến người đó có một loại cảm giác bị đối phương nhìn thấu. Người đàn ông chìm nổi trên thương trường mười năm, rất giỏi che giấu tâm trạng, anh khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm tĩnh.

Người phụ nữ hơi thất vọng. Hôm nay cô ta đã sửa soạn một phen, nhưng vẫn không cách nào khiến cậu tư nhà họ Thịnh dao động.

Ánh mắt dò xét của anh khiến người phụ nữ hơi căng thẳng, hắng giọng: "Anh Thịnh, xin hỏi anh có hài lòng với đề nghị của tôi không?"

Anh trầm ngâm, bưng cốc cà phê trên bàn lên, nhấp một ngụm, một lát sau mới nói: "Tôi không có hứng thú với hành trình đi Châu Âu của cô, hơn nữa sắp tới tôi cũng rất bận, không có thời gian đi xa."

Người phụ nữ không tức giận, nhưng lại bị khơi dậy h*m m**n chinh phục, nỗi lòng căng thẳng, đi thẳng vào vấn đề: "Không biết anh Thịnh có hài lòng về tôi không?"

Thịnh Giang Bắc nhướng mày, lộ ra một nụ cười sáng sủa, gật đầu: "Rất hài lòng."

Người phụ nữ mừng thầm, trên mặt không kìm nén được vẻ tươi cười, ưỡn ngực thẳng lưng, lặng lẽ ưỡn ẹo tạo dáng trên sofa, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn của mình, tự tin vuốt tóc một cách tao nhã.

"Ngoại trừ, vấn đề tuổi tác, năm nay cô Thẩm cũng ba mươi rồi nhỉ?"

Vẻ mặt người phụ nữ cứng đờ, nụ cười đọng lại trên khóe môi, hơi tức giận nói: "Anh Thịnh có ý gì?"

Thịnh Giang Bắc nhún vai: "Không có ý gì. Chẳng qua tôi không thích phụ nữ quá lớn tuổi."

"Theo tôi được biết, hình như anh Thịnh cũng không tính là trẻ tuổi." Rõ ràng lúc nói người phụ nữ cũng không đủ tự tin. Thật ra cô ta rất rõ ràng, cho dù người này đã bốn mươi tuổi thì cô ta cũng muốn gả cho anh, huống chi anh mới ba mươi tư, đang là độ tuổi đẹp nhất của người đàn ông.

Thịnh Giang Bắc cười đầy hàm súc, sắc mặt người phụ nữ càng tệ, cứng cổ lườm anh.

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại nhẹ nhàng vang lên, là điện thoại của Thịnh Giang Bắc. Anh đứng lên, đi xa một chút mới ấn nghe… Anh liên tục a lô vài tiếng, bên kia không có người nói chuyện, chỉ có tiếng hừ hừ giống như của trẻ con. Anh nhìn màn hình cuộc gọi, vừa đi về vừa cố ý nói câu: "Cháu có chuyện gì không? ... Ừ, đợi lát nữa tôi tới."

Cắt đứt cuộc gọi, anh nói với người phụ nữ trên sofa: "Xin lỗi, tôi còn có việc, không tiếp cô Thẩm nữa. Về thái độ của tôi, chắc cô Thẩm cũng biết rồi. Chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian của nhau."

Anh đã hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, nhanh chóng rời đi trong lúc người phụ nữ nghiến răng nghiến lợi.

***

Chuông cửa nhà họ Tô vang lên sau đó nửa tiếng. Lúc đó, Tô An An đang luống cuống dỗ Pudding, trong phòng tràn ngập tiếng khóc oe oe khàn cả giọng của trẻ con. Tô An An thấy má bé Pudding càng ngày càng đỏ, đang lo cô bé sẽ bị sặc nước bọt.

Cô luống cuống đi mở cửa, lo lắng hấp tấp nói: "Ngài Thịnh, ngài ngồi đợi một lát nhé, cháu vẫn còn chưa xong việc."

Cô chạy vào phòng như một làn gió, Thịnh Giang Bắc chỉ kịp liếc nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô.

Tô An An về đến phòng, bé Pudding vẫn nằm ngang trên giường, khóc hổn hển, mông không ngừng cọ mặt giường. Tô An An đã thử đủ mọi biện pháp, toàn bộ đều không có tác dụng. Cô thật sự hi vọng chỉ cần nhắm mắt lại rồi mở ra, phát hiện đây là một giấc mơ thì tốt rồi.

Tô An An ôm cô bé đi vòng quanh phòng, lẩm bẩm: "Cháu ngoan nào, ngoan nào." Hiển nhiên cô đã quên bên ngoài còn có một người đàn ông.

"Cần tôi giúp một tay không?" Kèm với đó là tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

Tô An An ngước mắt, hiển nhiên đã bị đứa trẻ làm cho choáng váng. Trong một tiếng này, bé Pudding biến từ thiên thần thành ác quỷ. Cô nghĩ Thịnh Giang Bắc lớn hơn mình nhiều như vậy, một người giống như phụ huynh hẳn sẽ biết chăm sóc trẻ con. Cô ôm Pudding đến trước mặt anh, giải thích giống như một đứa trẻ mắc sai lầm: "Cháu cũng không biết con bé làm sao?

Từ nãy đến giờ chỉ khóc thôi, cháu pha sữa con bé cũng không uống, có phải là bị bệnh không?"

Cô bối rối nhìn anh, tim Thịnh Giang Bắc khẽ dao động, như một hạt bụi rơi vào mặt hồ bình tĩnh. Anh vỗ vai trấn an cô, sau đó ôm lấy đứa trẻ trong lòng cô. Ban đầu anh còn hơi không quen, cộng thêm bé Pudding không ngừng khóc quấy giãy giụa. Anh phải mất một lúc mới ôm chặt được cô bé, duỗi tay đo nhiệt độ trán, là nhiệt độ cơ thể bình thường.

Anh n*ng m*ng bé Pudding, hỏi Tô An An: "Lần gần đây nhất thay tã cho bé là lúc nào?"

Tô An An ngơ ngác, nói lắp bắp: "Phải... Phải thay tã à?"

Được rồi, anh hiểu rồi, Thịnh Giang Bắc bất đắc dĩ lắc đầu: "Chắc là đái dầm nên khó chịu, trong nhà có tã không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!