Thời tiết ở thành phố S luôn luôn thay đổi khiến người ta không đoán được, lúc đến vẫn là ánh nắng tươi sáng, lúc chạng vạng tối lại bắt đầu có mưa nhỏ. Bà chủ đi ra từ sau quầy hàng, cười hỏi: "Bên ngoài đang mưa, An An có cần cô đưa về không?"
Tô An An không muốn làm phiền người khác, khéo léo từ chối: "Không cần ạ, cháu đợi một lát rồi về cũng được."
Bà chủ nhìn tình hình trong quán, khá đông, tạm thời cũng không đi được, đành gật đầu: "Ừ, đến lúc đó cô trả tiền xe cho cháu."
Tô An An lắc đầu: "Không cần đâu ạ, không tốn bao nhiêu cả."
Bà chủ kiên trì: "Không được, là cô nên trả mà, đừng giành với cô." Bà chủ lanh lẹ nói xong, xoay người lại đi làm việc của mình.
Thịnh Giang Bắc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa khá to. Có lẽ do trời mưa nên nhiệt độ hạ xuống, trong quán cà phê hơi lạnh. Hôm nay anh mặc một cái áo len, áo khoác bị ném trong xe, nếu còn ở đây nữa có thể sẽ bị cảm, anh trầm ngâm: "Còn phải chờ thêm một lúc nữa à?"
Tô An An kinh ngạc, chú ấy đang hỏi ý kiến của mình à? Đương nhiên là cô thế nào cũng được, liên tục lắc đầu: "Không cần, chúng ta mau về đi, e là lát nữa sẽ mưa to hơn."
Hai người đi tới quầy hàng, Tô An An lấy cái ví màu hồng nhạt ra khỏi balo, ánh mắt Thịnh Giang Bắc đảo qua túi tiền, lập tức nhìn sang chỗ khác. Cô rút một tờ 100 tệ ra khỏi ví, một cái thẻ được đưa ra cùng lúc với cô. Cô không nhìn anh, nói thẳng với bà chủ: "Cháu trả."
"Quẹt thẻ của tôi." Thịnh Giang Bắc đẩy thẻ lên trước, giọng hơi khàn, rõ ràng vừa rồi vẫn bình thường.
Bà chủ cười ha hả, đẩy tay cả hai về: "Không phải chỉ là cái bánh thôi sao, không đến vài tệ, cà phê cũng là loại đơn giản nhất, cả hai còn đưa tiền nữa là cô giận đấy. Hơn nữa, quán cô không nhận quẹt thẻ, cả hai thu lại hết đi."
Sau một hồi giằng co, cuối cùng hai người cất tiền mặt và thẻ vào túi, lúc đầu Thịnh Giang Bắc kiên trì, đại khái Tô An An cũng hiểu suy nghĩ của anh, nhìn anh cũng không phải người thích chiếm lợi nhỏ. Cô khuyên anh: "Nếu không sau này chú thường xuyên đến ủng hộ quán của cô cũng được."
Cô chỉ giỡn chơi, anh lại suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu.
Lúc bọn họ ra khỏi quán cà phê, trên mặt đất lồi lõm đã xuất hiện những vũng nước nhỏ, giẫm mạnh là tóe nước lên ống quần. Có lẽ là do trời mưa, nhiệt độ không khí hơi thấp, như thể luôn có hơi lạnh đang vờn quanh người.
Tô An An đứng trước cửa quán, ảo não vì hôm nay quên mang ô. Nhìn mưa thế này, chờ gọi được xe taxi chắc cô cũng đã ướt sũng, huống hồ hôm nay cô còn đang đến tháng, càng không tiện mắc mưa. Cô nắm chặt áo khoác trên người, sau đó nghiêng đầu nói tạm biệt người bên cạnh.
Thịnh Giang Bắc đang dõi mắt nhìn ra xa, bỗng nhiên quay đầu, đối diện với ánh mắt của Tô An An.
Đứng cùng một chỗ, Tô An An mới phát hiện chiều cao của cả hai lại chênh lệch nhiều như vậy. Theo quan sát của cô, chắc phải lệch khoảng 25 xen
-ti
-mét, cô chỉ cao đến đầu vai anh. Anh cúi đầu, cô có thể nhìn thấy hình bóng mình trong đôi mắt anh, dường như cô đang ở trong đôi mắt đó, suy nghĩ như vậy khiến tim cô đập nhanh.
Gió lạnh phất qua, cô rùng mình. Một cơn mưa xuân báo trời ấm, có lẽ sau cơn mưa này, thời tiết sẽ càng thêm ấm áp.
Thịnh Giang Bắc đút một tay vào trong túi, một tay giơ trên đỉnh đầu che mưa, trước khi đi tới bãi đỗ xe, anh nói với Tô An An: "Đợi lát nữa tôi đưa cháu về. Cháu ở đây, chờ tôi một lát."
Dứt lời, anh đã vọt vào trong mưa, cũng không khác gì những người đang chạy qua chạy lại tránh mưa trên đường lớn, nhưng cô lại cảm thấy chênh lệch rất nhiều.
Chủ yếu là phải nhìn khí chất! Tô An An nhớ một câu nói nổi tiếng trên internet trước đó không lâu, rất tán đồng.
Cô quay lưng lại, nhìn hình ảnh bản thân phản chiếu trong cửa kính. Bà chủ trong quán ra hiệu cố lên cho cô, không hiểu sao cô lại muốn cười, cảm thấy ngọt ngào như ăn kẹo, cô che miệng cười hồi lâu.
Xe của Thịnh Giang Bắc kéo theo hơi nước chạy tới từ đằng xa, sau đó chậm rãi dừng lại trước mặt Tô An An. Anh đã mở cửa ghế lái phụ cho cô, cách tiếng mưa rơi, giọng anh có chút không rõ: "Lên đi."
Tô An An vào xe, Thịnh Giang Bắc lấy một cái khăn lông trắng ra từ tủ đựng đồ, đưa cho cô: "Lau đầu đi, hệ thống sưởi hơi phải mất một lúc nữa mới ấm."
Lúc cô nhận lấy khăn trong tay anh, mu bàn tay không cẩn thận đụng phải ngón giữa của anh, lạnh như băng, Tô An An thốt lên: "Ngón tay của ngài lạnh quá."
Thịnh Giang Bắc mở nhạc trong xe, nghe vậy nhướn mày, giải thích: "Nhiệt độ cơ thể tôi sinh ra đã thấp hơn người khác."
Thì ra là vậy! Tô An An nhớ đến lời ông nội từng nói với cô, đa số người có nhiệt độ cơ thể thấp đều sợ lạnh. Lần trước lúc ngồi xe của anh, cô đã phát hiện điều hòa trong xe anh hơi cao, có lẽ là vì nguyên nhân này. Ông nội đã từng nhắc tới người sợ lạnh có thể uống canh bồi bổ, cô nhớ lại nguyên liệu làm, muốn nói cho anh biết, nhưng sợ quá đường đột. Cô kìm nén không nói, chỉ chờ sau này có cơ hội lại nói cho anh.
Thịnh Giang Bắc lái xe chậm nhưng ổn, dọc đường gần như không xóc nảy. Trong xe yên tĩnh, Thịnh Giang Bắc cũng không phải một người đàn ông sẽ chủ động bắt chuyện. Có điều Tô An An không chịu nổi bầu không khí im lặng như vậy, mỗi lần sau khi một chủ đề kết thúc lại nhanh chóng nhớ tới một chủ đề khác. Tuy rằng nhìn Thịnh Giang Bắc không hứng thú lắm, nhưng vẫn sẽ đáp lại cô. Chỉ vậy thôi Nhưng Tô An An đã rất hài lòng, ở trước mặt anh cô luôn cảm thấy hơi mất tự nhiên, dù sao cũng cách nhau mười hai tuổi. Mà sau cuộc trò chuyện suốt dọc đường, cô lại phát hiện anh là một người lắng nghe rất tốt. Anh sẽ đúng lúc đưa ra ý kiến của bản thân, càng về sau Tô An An càng thả lỏng, buột miệng nói ra mấy lời chưa kịp trải qua suy nghĩ.
"Ngài Thịnh, nói chuyện với ngài rất vui, không hề có sự khác biệt thế hệ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!