Chương 55: (Vô Đề)

"An An, chúng ta đính hôn đi."

Không gian hoàn toàn yên tĩnh, thình thịch, thình thịch, thình thịch... Chỉ còn lại tiếng tim người nào đó đập như nổi trống.

An An ngẩng đầu nhìn anh, vành mắt đỏ hoe, đôi mắt to tròn, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc rồi biến mất, tiếp theo là vô số niềm vui sướng, trái tim cô đập lỡ một nhịp chỉ trong chốc lát.

Giống như có một chiếc loa phóng thanh bên tai cô, lặp đi lặp lại lời người đàn ông kia nói: "Chúng ta đính hôn đi! Chúng ta đính hôn đi..." Cô như bị tách biệt khỏi mọi thứ xung quanh, hiếm khi im lặng.

Sự im lặng chết chóc. Thời gian như dừng lại ngay trong khoảnh khắc này.

Thịnh Giang Bắc nhìn vẻ mặt của cô, có chút không hiểu suy nghĩ của cô. Cô muốn từ chối sao? Cũng phải, làm thế này quá thiếu trang trọng, dù sao cũng là đính hôn, không phải chuyện đùa. Nhưng bảo anh làm chuyện thu hút sự chú ý của mọi người ở một quảng trường đông hàng ngàn người, anh thật sự không làm được.

Nhưng nếu cô thật sự thích kiểu đó, có lẽ anh cũng làm…

Anh không biết nói gì, đành lúng túng tằng hắng một cái, hắng giọng mới chậm rãi nói: "Là anh suy nghĩ không chu đáo, sao có thể đơn giản nói ra chuyện này với em được, sau này chúng ta sẽ nói chuyện này sau nhé." Nói xong, anh xoa mái tóc mềm mại của cô, trong lòng nói vẫn mơ hồ có chút thất vọng, dù sao anh cầu hôn cũng bị từ chối.

Chờ đã…

Những ngón tay đang nắm chặt cánh tay anh của An An bỗng siết chặt, cô chỉ phản ứng hơi chậm một chút, chỉ là sững sờ vì cái bánh ngọt này, sao sau khi cô muốn e thẹn gật đầu thì lại biến thành lần sau lại nói thế này?

An An quýnh lên nói: "Sao có thể nói là lần sau nữa vậy? Rõ ràng vừa rồi anh đã nói…"

Cô gấp đến độ cắn phải đầu lưỡi mình, ý thức dần rõ ràng, dần ngượng ngùng. An An giả vờ bình tĩnh nhìn đi chỗ khác, rồi lại luống cuống vén tóc ra mang tai, mặt cũng bắt đầu đỏ lên.

Vẻ mặt ngượng ngùng đến mức không biết làm sao của cô khiến Thịnh Giang Bắc cảm thấy giống một con thỏ, anh không khỏi bật cười thành tiếng, làm bộ liên tục gật đầu: "Đúng đúng, chuyện này sao có thể để lần sau nói."

Mặt An An càng đỏ hơn, mọi cảm xúc vừa rồi đều biến mất ngay lập tức, chỉ còn lại gương mặt nóng hổi, nóng đến mức cô cảm thấy như có thể luộc trứng trên mặt.

Dáng vẻ xấu hổ cũng rất thú vị. Cô chỉ nghe anh nói tiếp: "Chờ anh một chút."

Dứt lời, anh đứng lên, đi vào phòng mình. Một lúc sau, anh lại quay lại.

Thịnh Giang Bắc đứng trước mặt An An, sờ sờ mũi như đang suy nghĩ gì đó. Đột nhiên, người đàn ông cao lớn hơi ngồi xổm xuống, xong gập một chân lại. Lúc An An kịp phản ứng, Thịnh Giang Bắc đã quỳ một chân xuống.

Mọi thứ đều bất ngờ nhưng lại chân thực.

An An đã vô thức đứng dậy, lùi lại hai bước.

Anh mở chiếc hộp nhung đỏ sẫm trên tay. Chiếc hộp hơi phai màu, rõ ràng là nó đã được cất giữ nhiều năm. Bên trong là một chiếc nhẫn vàng nằm lặng lẽ, trên nhẫn khảm một viên ngọc đỏ như máu. Hai màu sắc này rõ ràng không tương thích, nhưng lại vô cùng hài hòa và bổ sung cho nhau.

Đôi mắt ánh ý cười của Thịnh Giang Bắc như tỏa sáng, thu hút An An. Từ góc nhìn của mình, cô có thể nhìn thấy hàng mi dài, cái mũi thẳng, đôi môi mỏng, cái cằm gợi cảm và kh* ng*c của anh. Mọi thứ đều làm An An si mê. Vẫn là vẻ đẹp trai khi cô gặp anh lần đầu vào năm nay, hay thậm chí là mười năm trước, khi anh còn trẻ hơn. Ký ức mơ hồ về anh dần trở nên rõ ràng vào lúc này.

Xung quanh rất yên tĩnh. Giọng nói tha thiết của anh vang vọng khắp phòng, đập vào màng nhĩ của An An. Giọng nói lạnh như ngọc của anh nói ra những lời yêu thương cảm động nhất trên thế gian.

"An An, chiếc nhẫn này là mẹ anh để lại cho anh, bà ấy nói, nếu có một ngày anh gặp được người con gái mình yêu, muốn nói cô ấy biết anh sẽ cưới cô ấy thì tặng chiếc nhẫn này cho người ấy. Bà ấy còn dặn anh, một khi đã tặng chiếc nhẫn này rồi thì không thể lấy lại, cho nên anh phải chắc chắn cô gái đó chính là người anh muốn nắm tay đi hết quãng đời còn lại với anh." Anh nhìn chiếc nhẫn trong tay, hoài niệm nói: "Anh cứ nghĩ đời này anh sẽ không tặng cho ai cả.

Ông trời thật tốt với anh, cho anh được gặp em ở độ tuổi này."

"An An, trong hai năm em đi Nhật, anh sẽ càng chú ý đến sức khỏe của mình hơn trước, không uống rượu xã giao quá độ, cân bằng giữa làm việc và nghỉ ngơi, giảm thiểu thời gian tăng ca, dành nhiều thời gian cho cuộc sống hơn. Anh hơn em mười hai tuổi, khoảng cách tuổi tác này sẽ luôn tồn tại giữa chúng ta, nhưng anh sẽ già đi chậm hơn, chậm hơn, để có thể dành nhiều thời gian cho em hơn.

Anh sẽ ở đây chờ em, chờ em trở về, và chúng ta sẽ cùng nhau già đi."

"An An, em có đồng ý… trở thành chủ nhân của nó không?" Anh cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trong tay, đáy mắt chợt lóe lên tia hoài niệm, chỉ thoáng qua, sau đó chỉ còn lại vô vàn dịu dàng, lẳng lặng chờ đợi cô gái trước mặt cho anh câu trả lời.

Cảm giác được người mình thích cầu hôn sẽ như thế nào? An An đã tưởng tượng ra cảnh tượng này vô số lần, dù là lãng mạn dưới bầu trời đầy sao hay ấm áp bên gia đình, mọi loại tưởng tượng hoàn toàn không bằng một phần mười nghìn của hạnh phúc lúc này. Dường như chỉ cần là người này, ngay cả một lời cầu hôn đơn giản giản dị, tràn ngập hương thơm nồng nàn của bánh ngọt cũng sẽ trở thành cảnh trong mơ của cô. Đúng! Chỉ cần là người này là đủ rồi.

Cô chậm rãi gật đầu, chần chừ một giây, rồi lại gật đầu, gật không ngừng, giống như một con robot ngốc nghếch, chỉ biết không ngừng gật đầu.

Cô tự nhủ tuyệt đối không được khóc, không được vô dụng như thế. Nhưng, lúc Thịnh Giang Bắc đeo chiếc nhẫn vào ngón trỏ của cô, khoảnh khắc kia chạm vào trái tim cô, cô đưa tay sờ mặt mình thì thấy lạnh lẽo, chẳng biết đã khóc từ lúc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!