Chương 54: (Vô Đề)

An An nghẹn một cục tức trong lòng, anh bảo em đi Nhật thì em đi.

Chính vì mang tâm trạng đó, trong buổi hội thảo nhỏ trường tổ chức sau này, An An luôn giữ nguyên thái độ như thế, cần điền gì thì điền, làm đủ thủ tục, đến khi nộp xong hết giấy tờ, cô mới chợt nhận ra, tên đã rời khỏi cung không thể quay lại.

"Em còn cần sửa gì nữa không?" Giáo viên phụ trách thu hồ sơ ngẩng đầu nhìn cô, nhẹ giọng hỏi, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu khi thấy cô nắm chặt tờ đơn.

"Không… không cần ạ." An An sững người một chút, rồi lắc đầu, cắn răng, đưa xấp giấy trong tay lên thêm ba phần.

Giáo viên mỉm cười, không nói gì, nhận lấy rồi xếp đơn của cô lên trên cùng, sau đó tiếp tục thu hồ sơ của bạn học phía sau, đi đến tận hàng cuối. Thu xong tất cả giấy tờ rồi quay lại, An An vẫn ngơ ngẩn nhìn chồng giấy trong tay giáo viên, trong xấp giấy đó đã không còn tìm được đơn của mình.

Ngực cô như bị khoét một khoảng trống, không còn cơ hội hối hận nữa rồi.

"Được rồi, hôm nay tới đây thôi, mọi người vất vả rồi. Đừng quên thời gian khởi hành nhé, mùng năm tháng Tám, còn hơn nửa tháng nữa, nhớ chú ý tin trong nhóm nhé! Giải tán."

Lời vừa dứt, An An theo dòng người ra khỏi phòng, đầu óc mơ màng, tâm trạng hốt hoảng bị đè nén. Chẳng mấy chốc, cô đã tụt lại phía sau, bị người ta vô tình giẫm phải chân, cô ngơ ngác xin lỗi, khiến nam sinh giẫm phải chân cô ngớ người không hiểu chuyện gì.

Cô vội vã quay về, chỉ mong rời khỏi căn hộ trước khi Thịnh Giang Bắc trở về, lúc này An An đang giận, hoàn toàn không muốn chạm mặt người nào đó.

Trên đường, cô vừa đi vừa tức, khuôn mặt đỏ bừng, không biết vì nóng hay vì giận. Cô hùng hổ mở cửa, chạy thẳng vào phòng khách, lôi va li từ góc phòng ra. Vừa kéo va li ra, cô mới nhìn thấy ở sau đó còn có một cái va li khác, vì bị che khuất nên cô không phát hiện ra.

Cô nhìn kỹ, mới nhận ra chiếc va li kia chính là cái hôm đó cô và anh cùng đi mua. Cô cứ tưởng anh mua cho mình, hóa ra là mua cho cô.

An An vẫn rất tức giận. Thì ra anh đã "lên kế hoạch" từ trước, còn cô thì cứ ngốc nghếch tưởng mình biết hết mọi chuyện, còn tự vui mừng vì có thể mãi ở bên anh, ai ngờ người ta lại có sắp đặt khác.

Giờ thì An An đã hiểu vì sao mình lại khó chịu như thế. Cô đã đặt anh vào kế hoạch cả đời của cô, còn anh thì lại lặng lẽ sắp xếp cô đi thật xa. Nhật Bản, là hai quốc gia.

Nghĩ đến đây, An An vừa tủi thân vừa khó chịu, cổ họng nghẹn ứ không nói nên lời.

Cô nhét hết quần áo, đồ dùng vào va li, không thèm gấp gọn, đủ biết cô đang giận đến mức nào.

Cái va li bị cô đóng "rầm" một tiếng, khiến con mèo đang ngủ trưa dưới sàn nhà giật mình tỉnh dậy, chạy đến chân cô kêu "meo meo".

An An khựng lại, nghĩ xem có nên mang mèo theo không, nhưng nhìn quanh căn phòng rộng lớn và trống trải, nếu mèo cũng đi rồi thì nơi này sẽ càng thêm lạnh lẽo.

"Nghe lời nhé, chờ chị…" Chờ chị trở về. An An nuốt những lời sắp thốt ra khỏi miệng xuống, sau đó bực bội ném va li xuống, ôm chặt bé mèo Ragdoll rồi trèo lên giường, vùi cả mặt vào trong chăn.

Đúng vậy, nãy giờ cô chỉ đang làm màu, muốn trút giận một chút, thật ra trong lòng đâu nỡ rời xa anh, cũng không nỡ giận anh.

Có người nói yêu một người chính là trao cho người đó quyền được làm tổn thương mình.

An An trầm ngâm, chẳng lẽ thật sự là vậy? Rõ ràng rất giận, nhưng lại không nỡ giận lâu.

"Hu hu hu… Mình đúng là vô dụng! Tô An An, mày thật là vô dụng, ai lại như mày chứ?"

An An lăn một vòng trên giường, rồi bật dậy. Cô và con mèo nhìn nhau vài giây, bé mèo Ragdoll vốn đã đần ra vì hành động khác thường của cô nay lại càng ngơ ngác.

"Ôi, bực chết mất."

An An trút giận xong, trượt xuống giường, kéo va li nhét vào góc, sau đó khóa trái cửa phòng lại.

***

Nắng chiều dần buông, sau khi tỏa ra chút nhiệt còn sót lại, nó biến mất dưới đường chân trời. Khi bóng tối bao trùm, Thịnh Giang Bắc mới vội vã trở về căn hộ.

Anh xách hai túi đồ ăn lớn, đặt xuống rồi mới thay giày ở huyền quan: "An An?"

Anh gọi mấy tiếng không ai trả lời, chỉ có bé mèo thấy anh trở về thì tự động chạy tới ngồi bên chân anh kêu vài tiếng rồi im bặt. Nếu không phải giày và túi xách của An An vẫn ở nguyên chỗ cũ, Thịnh Giang Bắc còn tưởng cô không có ở nhà.

Lần đầu gặp chuyện như vậy, anh cảm thấy hơi lúng túng. Bình thường anh vừa về đến nhà là cô đã ôm mèo chạy ra đón, hôm nay mèo thì có mà người thì biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!