Chương 53: (Vô Đề)

Sau khi ăn xong, hai người nằm ở trên sofa. Chính xác hơn là An An gối lên đùi Thịnh Giang Bắc, trong tay cầm di động, đang xem một bộ anime. Gần đây cô ôn bài rất mệt mỏi nên dùng phim hoạt hình để điều chỉnh tâm trạng. Mà Thịnh Giang Bắc đang cầm tài liệu xem rất nghiêm túc. Từ góc độ của An An nhìn sang, vừa hay thấy góc chính diện của anh. Quá đẹp! Dần dần, tầm mắt cô đã sớm rời khỏi điện thoại, dính lên Thịnh Giang Bắc.

Thời gian đúng là thiên vị anh. Rõ ràng hơn ba mươi nhưng hiện tại dáng vẻ anh mặc áo cộc tay màu trắng, quần dài màu xám, yên tĩnh xem tài liệu lại có vài phần hơi thở học sinh, trông như còn một nửa với tuổi thật của anh. Thật là đáng giận!

Cô nhìn chằm chằm góc nghiêng của anh, miên man suy nghĩ. Khi hoàn hồn, mới phát hiện anh cũng đang nhìn mình, ánh mắt chăm chú, khóe miệng chứa ý cười, dịu dàng như muốn hòa tan người khác. An An không kiềm được mà nhoẻn miệng cười, bỗng nhiên trong chớp nhoáng, trong lòng nhảy ra một vấn đề thần kỳ.

"Ngày xưa anh từng có bao nhiêu bạn gái?"

Thịnh Giang Bắc đỡ trán, rất là bất đắc dĩ: "Anh cho rằng em nhận được tín hiệu tình yêu trong mắt anh, còn chờ mong em hôn anh một cái. Thế mà kết quả lại là vậy." Anh vừa nói vừa lắc đầu, ý cười nơi khóe miệng vẫn không dừng, chỉ là quay về dáng vẻ lại lần nữa nghiêm túc xem tài liệu.

Trong những ngày ở chung thân mật với anh, An An đã sớm biết kiểu của anh rồi. Có lẽ do lớn hơn cô nên anh luôn cực kỳ kiên nhẫn và bao dung với cô. Cô lập tức quấn lên, che tài liệu lại không cho anh xem, hành động vô cùng trẻ con. Thịnh Giang Bắc cười ngửa tới ngửa lui, bị ép cho bất đắc dĩ, anh đành phải đưa ra một đáp án.

"Hai." Thịnh Giang Bắc rất thật thà nói ra số lượng thật. Tuổi tác anh bày ở đó, nếu nói không có ai, đó thật sự là lừa mình dối người.

Hai? An An nhớ tới video ngắn vừa mới xem trên Weibo, thầm nói, chẳng lẽ người này đã xem đáp án tiêu chuẩn rồi?

Thịnh Giang Bắc không nhìn được biểu cảm của cô, chỉ dùng tăm ghim một miếng trái cây nhét vào miệng cô, từng miếng một như đút cho thú cưng. Nhìn hai má cô phình phình, anh không khỏi có cảm giác thành tựu, càng thêm ra sức đút đồ ăn.

Anh lại đưa thêm một miếng dưa Hami, An An lúng búng né tránh: "Đủ rồi, trong miệng không nhét được nữa."

Thịnh Giang Bắc mỉm cười nhét dưa Hami vào miệng mình, nhai hai ba cái rồi nuốt xuống, sau đó l**m l**m môi, thò lại gần, hôn cô. Ban đầu chỉ là lướt qua rồi ngừng, sau đó càng hôn càng sâu. Trong lúc môi răng quấn quýt sẽ luôn phát ra tiếng, trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh lại, một sinh vật khác ở nhà bị nhốt trong lồng sắt ngoài ban công, giờ phút này đang ló đầu ra, muốn nhìn nam nữ chủ nhân của mình. Cuối cùng nó chỉ nhìn thấy đầu cậu chủ, vẫn luôn nhích tới nhích lui.

Nụ hôn kết thúc, An An thở dồn dập, nhưng không ảnh hưởng cô một lần nữa quay về chủ đề trước đó.

"Vậy mối tình đầu của anh là vào lúc nào?"

Thịnh Giang Bắc cúi đầu, trong nụ cười chứa chút bất đắc dĩ: "Nhìn có vẻ anh còn chưa đủ nỗ lực, thế mà còn nhớ vấn đề mười phút trước."

An An khá đắc ý, đôi mắt rực rỡ lấp lánh dưới ánh đèn: "Anh không biết à? Bọn em học ngôn ngữ, trí nhớ đã sớm được rèn luyện rất khá, sẽ không dễ quên, cũng sẽ không bị anh đánh lạc hướng. Mau nói, mau nói."

Thịnh Giang Bắc khẽ véo chóp mũi cô rồi chậm rãi nhớ lại. Thật sự đã rất lâu rồi, là chuyện của mười mấy năm trước: "Lần đầu tiên anh có bạn gái là mười bảy tuổi, nghĩ vậy, thật sự rất xa xôi. Đã mười bảy năm rồi." Anh cười một cái, hơn nữa thay đổi cách nói về tình yêu, nhưng dường như hiệu quả không lớn.

"Anh yêu sớm á? Là cô gái thế nào có thể làm anh yêu sớm?" An An cảm thấy mình đang tự tìm phiền toái. Nhưng đã nhắc đến rồi nếu không làm rõ ràng, cô cảm thấy mình sẽ miên man suy nghĩ. Mà hiện tại cũng chẳng tốt hơn là bao, cô đã ngửi được vị chua trên người mình.

"Năm ấy mười bảy tuổi, anh đã vào đại học, cho nên không coi là yêu sớm, đặc biệt trong hoàn cảnh như ở nước Mỹ. Đối phương là một cô gái ở Mỹ, bởi vì mẹ cô ấy là người Trung Quốc, cho nên cô ấy là người duy nhất biết nói tiếng Trung trong lớp. Sau này anh và cô ấy thân nhau sau một lần hoạt động ngoại khóa."

"Anh theo đuổi chị ấy trước à?"

Thịnh Giang Bắc nhướng mày nhìn cô: "Nhất định phải hỏi kỹ à?"

An An gật đầu khẳng định.

Thịnh Giang Bắc ôm cô, thay đổi tư thế, sau đó tiếp tục trả lời cô: "Cô ấy theo đuổi anh trước. Khi đó anh mới đến Mỹ hai năm, còn quá nhỏ, gặp được một người biết nói tiếng Trung cho nên có cảm thấy thân cận. Sau đó cứ vậy ở bên nhau."

"Bình thường hai người sẽ làm cái gì?" An An vẫn không nhịn được. Ở vấn đề người cũ này, tất cả các cô gái đều cố chấp như nhau.

"Khi đó còn quá nhỏ, chỉ cùng nhau ăn cơm, đến thư viện…"

An An che miệng anh lại, không cho anh nói: "Đừng nói nữa, em đau lòng."

Thịnh Giang Bắc tỏ vẻ đã sớm biết như thế, nắm tay cô, giữ trong lòng bàn tay, ngắm nghía đường chỉ tay của cô.

An An căm giận cố ý nói: "Có phải chị ấy rất đẹp không?"

"Rất đẹp. Là hoa khôi lúc đó." Thịnh Giang Bắc nhàn nhạt nói.

"Ở trường học bên Mỹ cũng có hoa khôi?" An An không tin.

"Mỗi trường học đều giống nhau thôi. Vậy còn em? Tuổi của các em, yêu sớm đã rất bình thường rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!