Chương 52: (Vô Đề)

Trong khoảnh khắc nhìn thấy An An, anh lập tức cười, nụ cười ngắn, môi cong lên, đẹp trai tao nhã. Đôi mắt anh sáng như sao trời, nhìn thẳng vào An An.

"Sao anh không đi lên?"

"Không phải em còn đang ngủ à?"

Hai người nói cùng một lúc, một giọng trong trẻo như chim hoàng oanh, một giọng lười biếng trầm thấp.

Tô An An chạy tới với tốc độ 50 mét, sau đó nhào vào ngực anh. Thịnh Giang Bắc bị cô đâm vào một cái, có chút không khỏe, sờ sờ cái đầu trong ngực, sung sướng tới cong cả mắt.

"Bố em cho em ra nè."

"Ừm, đã nhìn ra."

"Còn gì nữa? Anh còn nhìn ra cái gì?" Tô An An ngẩng đầu, nhìn anh bằng đôi mắt lấp lánh.

"Vậy chắc bố đã đồng ý cho chúng ta ở bên nhau."

Anh vừa dứt lời, Tô An An gật đầu thật mạnh. Cô chỉ cho rằng anh cũng mới biết được tin tức này, cười đến đôi mắt cong cong.

"Ôi? Sao anh lại ở chỗ này?" Bây giờ An An mới nhớ tới vấn đề này.

"Đến thử vận may, có khi hôm nay bố Tô đổi ý. Hình như hôm nay anh rất may mắn, bố thật sự đổi ý."

Có vấn đề! An An hoài nghi đánh giá anh, Thịnh Giang Bắc thản nhiên, để mặc cô nhìn.

An An bỗng nhiên nhớ tới tối hôm qua bố Tô và anh đều uống rượu, chẳng lẽ là...

"Từ tối qua anh đã biết bố em đồng ý." Tô An An nói bằng giọng khẳng định.

Thịnh Giang Bắc vuốt tóc cô, ôn hòa cười: "Cũng không quá ngốc."

An An nhảy nhót ồn ào hỏi, vì sao tối hôm qua anh không nói cho cô, lại hỏi anh: "Một khi đã như vậy, thế sao anh không lên?"

"Cho rằng em còn đang ngủ nướng, cho nên mới ở dưới chờ em." Thịnh Giang Bắc đơn giản nói hai câu.

Thực chất, sự thật là khi bố Tô đi làm, vừa hay gặp Thịnh Giang Bắc đến đón bạn gái đi học. Vì tối qua hai người say rượu, trò chuyện tâm sự nên quan hệ đã tốt hơn một chút. Nhưng khi nhìn thấy anh, nghĩ tới việc con gái thích người đàn ông trước mặt, bố Tô khó tránh khỏi muốn làm khó anh một chút. Vì thế, ông nói với anh, An An còn đang ngủ, bảo anh đừng quấy rầy, thành công chặn đứng bước chân lên bậc thang của Thịnh Giang Bắc.

Vừa rồi Thịnh Giang Bắc nhìn thấy cô gửi tin nhắn, loáng thoáng hiểu ra, lại nhìn dáng vẻ của cô. Nào giống mới rời giường chứ?

Anh lặng lẽ mỉm cười, không nói cho cô tình hình thực tế, chỉ hỏi cô: "Tối hôm qua ngủ ngon không?"

Tô An An sờ sờ mặt mình, gật đầu: "Ngủ ngon lắm, còn nằm mơ ạ."

"Thế à? Thế trong mơ có anh không?"

"Ngại quá, hình như không có ạ." Tô An An thè lưỡi. Anh mở cửa xe, cô thuận thế ngồi vào.

"Thế ư? Nhưng mà, anh mơ thấy em."

An An lập tức cảm thấy hứng thú, thò lại gần hỏi: "Mơ thấy em như nào? Em ở trong giấc mơ của anh như nào cơ?"

Thịnh Giang Bắc nhớ lại giấc mơ tối hôm qua, cảnh trong mơ sau khi say rượu có chút ướt át, không thích hợp nói cho cô nghe. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ho khẽ như che giấu, nói bừa: "Em ở trong mơ rất đẹp."

Về phần đẹp thế nào, anh không nói tỉ mỉ. Dù sao chỉ cần anh biết là được.

***

Tô An An trở lại trường học thì bị ba cô gái trong ký túc xá vây quanh. Xa cách nửa tháng, Cao Phán đã sớm ôm An An khóc lóc kể lể cô ấy nhớ An An ra sao, sau đó xem xét vết thương ở chân phải của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!