Quy trình diễn ra đám cưới đều đã được luyện tập qua một lần, nói chung đều rất thuận lợi, chỉ là phân đoạn cô dâu quăng hoa cưới cuối cùng xảy ra chút sai lầm.
Thật ra không có nhiều cô gái đứng ở trong vườn cướp hoa cưới lắm, đại khái do đa phần những cô gái có quan hệ với nhà họ đều là cô chủ giàu có, rụt rè cao ngạo, hành vi như vậy ảnh hưởng thể diện. Phần lớn bọn họ đều mặc váy dự tiệc đứng ở một bên, cuối cùng chỉ có ba, năm cô gái đứng ở chính giữa, Tô An An làm phù dâu, đứng ở một bên, bị Giản Đan đẩy, cũng gia nhập hàng ngũ đó.
Chẳng qua, rõ ràng đã thống nhất là ném vào giữa, nhưng mọi người lại thấy hoa cưới bay lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, cuối cùng bay thẳng vào lòng một người đàn ông. Sau khi há hốc mồm câm nín một giây, mọi người lập tức cười ồ lên, ngay cả bà cụ Thịnh cũng cười ch** n**c mắt.
Thịnh Hoài Nam đứng trong đám đông hô một tiếng: "Chú ném lại cho mấy cô gái đi chứ."
Lúc này, ngay cả những thục nữ bình tĩnh cũng xoa tay, nóng lòng muốn thử.
Lễ cưới lập tức nóng lên, ánh mắt tất cả mọi người không hẹn mà cùng tập trung vào bó hoa cưới trong tay Thịnh Giang Bắc.
Những đoá hoa trắng tinh khôi được vận chuyển tới vào sáng nay, tươi như thể mới cắt xuống khỏi đầu cành, nhưng vẻ mặt người đàn ông hơi bất mãn, giữa mày có một nếp gấp nhàn nhạt, cằm banh chặt, rãnh cằm cũng càng rõ ràng hơn. Tô An An đứng trong đám đông nhìn chằm chằm vào Thịnh Giang Bắc, khóe môi nhếch lên, nhìn anh, lại nhìn bó hoa trong tay anh.
Thịnh Giang Bắc thưởng thức hoa cưới, thỉnh thoảng lại vờ như lơ đãng ước lượng bó hoa trong tay, tạo thành ảo giác như anh muốn ném ra. Anh ngước mắt, lập tức bắt được ánh mắt của cô, phát hiện cô nhìn chằm chằm vào bó hoa cưới trong tay mình, trong đầu không khỏi nghĩ tới đoạn đối thoại nghe được vừa rồi.
"Đan Đan, bó hoa này của cậu đẹp quá."
"Thích à? Thích thì đến lúc đó tớ ném cho cậu, cậu nhớ đứng vào giữa nhé."
"Thôi... Cậu đưa thẳng vào tay tớ cho rồi."
"Không được, như vậy mới có ý nghĩa. Cậu nhận được hoa cưới, nói không chừng ngày mai sẽ gặp được tình yêu đích thực của mình thì sao?"
Cô nhóc muốn như vậy, hay là đưa cho cô? Anh cau mày, người xung quanh có vẻ hơi nhiều, anh không muốn chuyện trở nên phức tạp.
Sau đó anh tiện tay đưa hoa cho trợ lý Charlie Hứa đang đứng sau lưng. Các cô gái xung quanh tan nát cõi lòng, Tô An An nhìn bó hoa kia, hơi tiếc nuối.
Charlie Hứa hí ha hí hửng nhận lấy, cười hì hì: "Cảm ơn sếp."
Thịnh Giang Bắc dừng một lát, nói bằng giọng rất nhỏ: "Không phải đưa cho cậu."
Charlie Hứa: "Ồ."
***
Sau hôn lễ, Tô An An trở lại trường học trải qua những ngày bận rộn. Danh sách sinh viên trao đổi đã được quyết định, đăng trên website trường, bầu không khí trong ký túc xá cũng dần trở nên kỳ lạ. Lộ Giai bắt đầu hoàn toàn tách ra khỏi bọn họ, đi sớm về trễ, sau khi trở về cũng vùi đầu làm chuyện của mình, giống như về tới thời điểm năm nhất đại học, xa cách lạ lẫm, bầu không khí trong ký túc xá lúng túng yên lặng.
Tô An An phiên dịch xong bài tập của giáo viên, gửi bài tập xong lại theo thói quen gửi cho ba người bạn cùng phòng một bản. Đây là thói quen tạo thành trong khoảng thời gian này, những bài tập này đều là có thể làm hoặc không, bọn họ lười động tới, đều là Tô An An viết xong gửi cho bọn họ. Ba người còn lại đổi vài câu rồi nộp cho giáo viên.
Cao Phán nhanh chóng nhận được tài liệu, nhướn mày, giọng điệu nhẹ nhàng: "An An, sao hôm nay tốc độ nhanh thế?"
Tô An An đang dọn balo, bỏ điện thoại và ví tiền vào, phát hiện di động sắp hết pin, lại lấy thêm một cục sạc dự phòng, tiện tay lấy thêm một quyển tạp chí giới thiệu tình hình khái quát ở Nhật Bản: "Ngày hôm nay tới quán cà phê, dạy thêm tiếng Anh cho con trai bà chủ quán."
Cao Phán kinh ngạc, cảm thán: "Lại tới thứ bảy rồi, thời gian trôi qua nhanh thật."
"Đúng vậy, tớ đi trước đây. Cậu làm xong thì mau gửi cho giáo viên đi." Nói xong, cô ra ngoài.
Cửa đóng lại, Lộ Giai nhìn cửa, lại nhìn tài liệu mới nhận được trong điện thoại di động, khẽ cắn môi, bấm vài cái, cuối cùng vẫn không xóa bỏ.
***
Quán cà phê Tô An An tới cách trường học hơi xa, ngồi xe buýt mất hai mươi phút. Trước đây Cao Phán làm thêm ở quán cà phê này, sau đó biết bà chủ muốn thuê một giáo viên dạy thêm tiếng Anh cho con trai nên đề cử cô tới, sau này Cao Phán nghỉ việc, cô vẫn tới. Thật ra công việc dạy thêm này rất thoải mái, mỗi tuần hai buổi chiều, bà chủ cũng rất tốt, biết Tô An An là một cô nhóc tham ăn nên miễn phí cung cấp bánh ngọt mới ra lò.
Ngày hôm nay lúc cô đến, trong quán không có nhiều người lắm. Một thiếu niên khoảng mười mấy tuổi an tĩnh ngồi trong góc phòng, sạch sẽ xinh đẹp, ánh mắt sáng ngời lanh lợi. Cô mới vào cửa, từ rất xa đã nghe thấy cậu nhóc gọi: "Chị An An, chị An An."
Tô An An chào hỏi bà chủ trước, bà chủ quán cà phê cười gật đầu: "Mau vào đi, nó đã chờ cháu một lúc rồi."
"Vâng." Tô An An đáp lời, đi vào góc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!