Ngày hôm sau, bố Tô vẫn đi làm như bình thường. Đi ở hành lang bệnh viện, các bác sĩ, điều dưỡng trẻ đều sẽ chào hỏi ông.
"Bác sĩ Tô, chào buổi sáng."
Bố Tô gật đầu: "Chào."
Nhưng hôm nay lại có phần kỳ lạ.
"Bác sĩ Tô, nghe nói tập đoàn Thịnh Thị đưa miễn phí một loạt thiết bị y tế cho khoa của anh à?"
Bố Tô gật gật đầu, không phủ nhận.
"Đừng lừa bọn tôi, rất nhiều người đều biết ông chủ tập đoàn Thịnh Thị đang hẹn hò với con gái cưng của bác sĩ Tô. Đống thiết bị này đều dùng để lấy lòng bố vợ."
Bố Tô nhíu mày, trách cứ: "Nghe đâu ra mấy lời này? Vô căn cứ."
"Mọi người đều nhìn thấy. Đợt trước anh Thịnh đưa con gái anh đến bệnh viện, có người nhận ra con gái anh. Hai người thân mật, nhìn cũng biết là quan hệ yêu đương."
"Bọn họ không phải người yêu, đừng nói bậy." Bố Tô vứt lại những lời này, đen mặt rời đi.
Chuyện này, một buổi sáng đã truyền khắp, bố Tô tức tới muốn đánh người, lại không tìm thấy đối tượng. Ông đành phải xuống vườn hoa hút thuốc vào giờ nghỉ trưa, muốn gọi điện thoại cho vợ, lại không ai bắt máy nên càng thêm buồn bực.
Hút xong một điếu thuốc, mới rút thêm điếu nữa châm lửa, điện thoại trong túi kịp thời vang lên.
Ông bấm nghe, a lô một tiếng.
"Thầy Tô, bên này một người bệnh đặc biệt, chỉ đích danh tìm thầy."
"Có hẹn trước không?"
"Không có, nhưng mà viện trưởng bảo dặn thầy để ý. Cho nên, thầy xem…"
Bố Tô dụi thuốc lá, ném đầu mẩu thuốc lá vào thùng rác, phủi vạt áo, bất đắc dĩ lên lầu. Mỗi tháng luôn có người bệnh đặc biệt như vậy, tuy rằng ông không ủng hộ, nhưng không thể làm gì, dần dà cũng quen.
"Người bệnh ở đâu?" Bố Tô thay áo blouse trắng, dò hỏi thực tập sinh bên cạnh.
Thực tập sinh là một chàng trai trẻ. Cậu chỉ vào hướng nào đó.
Bố Tô theo động tác của cậu nhìn sang, là một bà cụ tóc bạc trắng, sống lưng thẳng tắp, đứng bên cạnh là một người phụ nữ trung niên đang cúi đầu nói chuyện với bà cụ.
"Chào bà ạ." Bố Tô ngồi xuống, chào hỏi bà cụ, giọng khá to.
Bà cụ ngẩng đầu nhìn thoáng qua bố Tô, cười gật đầu: "Không cần nói lớn tiếng như vậy, tai tôi vẫn tốt lắm, không nghễnh ngãng chút nào."
"Tốt, tốt. Vậy bà khó chịu ở đâu? Có tiền sử bệnh không?"
Người phụ nữ bên cạnh chuẩn bị trả lời cho bà cụ, lại bị bà cụ cắt ngang, vẫy vẫy tay để bà ấy đi ra ngoài.
Bà cụ đã lớn tuổi, nói chuyện lại không hàm hồ, giọng sang sảng, không giống như người bị bệnh: "Không có vấn đề gì lớn, chỉ bị thằng cháu trai làm cho tức giận, huyết áp tăng, đầu hơi choáng váng."
Bố Tô đọc bệnh án của bà cụ, thuận miệng nói: "Hiện tại con cháu không nghe lời, con gái nhà tôi cũng thế, hơi tí lại giận tôi."
Rõ ràng tâm tư của bà cụ không ở trên chuyện khám bệnh mà bắt đầu nói chuyện với bố Tô: "Cháu trai nhà chúng tôi, năm nay hơn ba mươi, không hề có ý muốn kết hôn. Tôi có thúc giục thế nào cũng vô dụng. Bây giờ vất vả lắm mới yêu một cô gái, nhưng bố con bé không đồng ý. Ôi, đều do thằng con trai cả nhà tôi tạo nghiệt."
Bà cụ vừa than thở, gợi lên hứng thú của bố Tô. Ông không kiềm được hỏi: "Trong đó có liên quan gì à?"
"Sao lại không có? Không biết thằng cả nhà tôi giống ai mà lại quen thói trăng hoa, thế mà liên lụy đến cháu trai tôi, khiến bố con bé hiểu lầm nó, không cho con bé qua lại với nó." Bà cụ nói xong, liếc bố Tô một cái.
Bố Tô khựng lại, có cảm giác kỳ lạ: "Mạo muội hỏi một câu, cháu trai bà tên gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!