Chương 46: (Vô Đề)

Nửa tiếng sau, Thịnh Giang Bắc ra khỏi phòng, đã thay quần áo khác, áo màu đen, quần dài vải cotton màu xám, tóc ướt nhẹp, rõ ràng vừa tắm xong. Hơi nước khiến đôi mắt đen sáng ngời, khi nhìn An An, mơ hồ có ý cười.

Bởi vì chân cô bị thương, không tiện đi lại nên cô vẫn luôn ngồi ở sofa. Tivi được mở từ lúc nào không biết, bên trong đang chiếu một bộ phim học đường. Tô An An chống cằm xem rất tập trung, đột nhiên nghe được tiếng bước chân, quay đầu nhìn thấy anh bước ra khỏi phòng. Lúc nãy thân mật vượt mức, hai người chạm mắt như vậy, có chút xấu hổ, An An đỏ mặt, nhớ tới lời nói nửa thật nửa giả của mình lúc nãy.

Cô muộn màng phát hiện vừa rồi mình quá to gan nên cười thẹn thùng, tìm đề tài phá vỡ xấu hổ: "Anh thay quần áo à?"

"Ừ, vừa rồi bị ra mồ hôi, không quá thoải mái." Thịnh Giang Bắc nhìn cô một cái, biểu cảm nghiền ngẫm, khiến Tô An An không khỏi cảm thấy khô nóng. Cô muốn tìm kiếm một vài việc khác để quên đi, ví dụ như, "Phải rồi, em cần phải xin nghỉ, trường học kiểm tra gắt lắm. Không xin nghỉ sẽ trừ vào thành tích cuối kỳ." Tô An An đột nhiên nhớ tới chuyện này.

Thịnh Giang Bắc nhướn mày nhìn cô, không nói chuyện, cầm di động trên bàn, lướt danh bạ, sau đó bấm gọi. Đối phương nhanh chóng nghe máy, bởi vì quá gần nhau nên Tô An An có thể miễn cưỡng nghe ra là giọng phụ nữ. Cô liếc Thịnh Giang Bắc một cái, có lẽ anh phát hiện suy nghĩ của cô, gọi người trong điện thoại một câu hiếm có: "Chị dâu, là em, có chuyện muốn nhờ chị hỗ trợ…" Lời tiếp theo, Thịnh Giang Bắc đi ra ban công, đưa lưng về phía Tô An An. Cô không biết anh nói gì, chỉ biết anh liên tục quay đầu lại nhìn cô, thỉnh thoảng sẽ gật đầu.

Một lát sau, anh cúp máy, đi tới, sờ sờ tóc cô, ngồi xuống: "Đã xong, xin nghỉ hai tuần."

"Không cần lâu như vậy, hai ba ngày là được." Tô An An liên tục lắc đầu. Cô còn chưa từng nghỉ học lâu vậy, có chút thấp thỏm bất an.

Thịnh Giang Bắc lại cảm thấy không có vấn đề gì, gác chân cô lên đùi anh, chuẩn bị bôi thuốc cho cô: "Bác sĩ nói, vết thương của em phải khoảng hai tuần mới khỏi hẳn. Yên tâm đi! Đây là lần đầu tiên anh chăm sóc người bệnh, cơ hội như vậy không nhiều lắm, phải nắm chắc, biết không?"

Sau vài lần nỗ lực, An An phát hiện anh rất cố chấp, kiên trì bắt cô khỏi hẳn mới cho về trường học, cuối cùng đành phải nghe anh.

"Hai tuần liền hình như phải trong ban giám hiệu đồng ý mới được. Sao anh làm được?" An An đột nhiên nhớ tới.

"Mẹ của Thịnh Lê, cũng là chị dâu hai của anh, là giáo viên khoa tiếng Trung trong trường. Anh nhờ chị ấy xin nghỉ cho." Thịnh Giang Bắc giải thích một phen, trong tay nhanh nhẹn quấn băng vải mới cho cô. Cô nghe anh nói, cẳng chân nhúc nhích, biên độ rất lớn. Thịnh Giang Bắc nhẹ nhàng đè lại, không cho cô lộn xộn, sau đó ngẩng đầu nhìn cô: "Làm sao vậy?"

Tô An An nghĩ đến khả năng người nhà của anh biết mình, có cảm giác rất kỳ lạ. Cô cúi đầu, nhìn bàn tay anh đang đặt trên băng vải ở vết thương của cô, ngẫm nghĩ, lắc đầu, có cảm giác không chân thật.

Đã sớm biết thỉnh thoảng cô sẽ trẻ con, đối với động tác đột ngột của cô, Thịnh Giang Bắc không nghĩ nhiều, chỉ một lòng chăm sóc cô. Thật ra, anh không phải người biết cách chăm sóc người khác, có lẽ do tính cách có liên quan đến gia đình. Nhưng dường như sau khi gặp cô, anh luôn có thể lần lượt thử thách bản thân, cảm giác như vậy không tồi, Thịnh Giang Bắc thích thú.

Ba mươi mấy năm qua, anh cô độc một mình, bây giờ đột nhiên bên cạnh có thêm một người, một người nhỏ yếu cần anh bảo vệ. Cảm giác có người cần mình này là lần đầu anh có trong đời.

Quãng thời gian dưỡng thương này, Tô An An sống rất thư thái, ngoài thời gian Thịnh Giang Bắc đi làm mỗi ngày rất buồn chán ra, nhưng mà cô có thể chơi với mèo. Sau khi anh đi làm về thì sẽ xắn ống tay áo rửa tay làm cơm canh.

Trong phòng bếp thường xuyên xuất hiện bóng dáng hai người. Thịnh Giang Bắc không giỏi hầm canh, nhưng anh không muốn để An An làm. Cho nên, anh để An An ở bên cạnh chỉ đạo, năng lực làm việc của anh rất tuyệt, dạy một lần là biết. Nhưng mà vài lần sau đó, anh cố ý làm bộ luống cuống tay chân, An An đành phải ở kè kè bên cạnh anh, để phòng anh nhỡ tay nhầm bột ngọt thành muối.

Chạng vạng, sau khi ăn xong, Thịnh Giang Bắc sẽ chọn một bộ phim điện ảnh, hai người rúc vào sofa cùng xem phim. Thỉnh thoảng có phim nước ngoài, Tô An An nghe không hiểu tiếng, anh sẽ dừng lại, kiên nhẫn giảng giải cho cô nghe, cứ thế, một bộ phim sẽ kéo dài đến đêm khuya.

Sau một tuần, vết thương trên đùi An An đã dần khỏi, miệng vết thương bắt đầu kết vảy, không chạm vào đã không đau, có thể đứng lên đi lại. Sau khi ăn xong, hai người thêm hoạt động tản bộ, đi một vòng vườn hoa dưới tầng, nhân tiện cho Tiểu Bắc ra ngoài chạy nhảy.

Ở công viên thỉnh thoảng gặp được mấy cụ già tản bộ, bởi vì gặp được đôi trẻ này mấy lần, cộng thêm bé mèo Ragdoll đáng yêu bên cạnh bọn họ, các cụ sẽ nghỉ chân nhìn thêm một lúc. Thường xuyên qua lại, Tô An An nói chuyện với các cụ. Mọi người đều theo bản năng coi đôi nam nữ trẻ này là vợ chồng mới cưới. Có một lần Thịnh Giang Bắc đi siêu thị một mình, gặp được bà cụ tóc hoa râm. Bà cụ thân thiện chào hỏi, sau đó hỏi cô vợ đáng yêu của anh.

Ban đầu, anh còn chưa quen, nhưng khi nghe bà cụ cười tủm tỉm hỏi: "Chỉ có một mình cậu Thịnh thôi à? Cô vợ đáng yêu của cậu đâu?" Khi đó, khóe miệng Thịnh Giang Bắc chậm rãi tràn ra nụ cười, sung sướng nói: "Cô ấy lười xuống ạ."

Bà cụ gật đầu, hiền từ nói: "Cậu Thịnh đúng là người chồng tốt."

Thịnh Giang Bắc chấp nhận lời khen của bà cụ mà không hề có áp lực tâm lý.

Những chuyện vụn vặt này hòa vào trong cuộc sống của bọn họ, làm hai người càng hiểu nhau hơn, cũng càng thêm hợp nhau, chỉ trừ một chuyện.

Lại đến một buổi tối, Tô An An xếp áo ngủ, chuẩn bị tắm rửa một cái nhân lúc Thịnh Giang Bắc ở phòng sách. Nhưng mà, cô vừa đi đến trước cửa phòng vệ sinh, Thịnh Giang Bắc đã ra khỏi phòng sách, cố ý hỏi: "Chuẩn bị tắm rửa à? Vậy chờ một chút, để anh giúp em."

Tô An An ôm quần áo, từ chối mà không cần nghĩ ngợi: "Không cần, em tự làm được."

Mỗi ngày vào lúc này, Tô An An bắt đầu đấu trí đấu dũng với anh, nhưng trước kia luôn bại trận. Mà hôm nay, cô đã có nắm chắc. Dẫu sao vết thương ở chân cô đã sớm kết vảy, tuy rằng cô không thấy, nhưng thông qua việc ngứa râm ran ở vết thương cũng có thể đoán ra, chân cô đã hỏi.

Thịnh Giang Bắc như không nghe được cô nói, xắn ống tay áo lên, đi đến bên cạnh cô, đặt tay lên bả vai cô, đẩy cô vào trong.

Tô An An cố ý bất động, dùng phía sau lưng chống lại anh. Thịnh Giang Bắc không khỏi nhướng mày, cười ôn hòa, nghiêng đầu, dán môi ở tai cô hỏi: "Chẳng lẽ anh phục vụ không tốt, em không hài lòng?"

Rõ ràng biết anh có ý gì, Tô An An vẫn không phụ sự mong đợi của mọi người mà hiểu sai. Thật ra, thật sự không thể trách cô, ai bảo mấy lần trước, anh giúp cô tắm rửa, luôn sẽ xuất hiện một vài chuyện ngoài ý muốn. Tuy rằng, phút cuối cùng, anh chỉ hù dọa cô, nhưng đây mới là nghiêm trọng nhất, An An quá dễ thẹn thùng. Có đôi khi, nghĩ ngược lại, anh dứt khoát thật sự muốn thì cô cũng đồng ý.

Cô đỏ mặt không nói lời nào, nhân lúc cô thất thần, anh đã đẩy cô vào phòng vệ sinh, mở vòi sen ra. Không gian chật chội lập tức tràn ngập tiếng nước chảy, ánh đèn màu vàng ấm chiếu lên mặt anh, là nụ cười vô hại, anh tuấn lỗi lạc. Nhìn gương mặt này, Tô An An lại lần nữa khuất phục một cách vô cớ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!