Thịnh Giang Bắc nói không phải dò hỏi mà là thông báo kết quả. An An còn muốn giãy giụa, cứ cảm thấy dễ dàng đi với anh, có ảo giác như vào hang hổ. Cô cũng cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng đã đến chỗ anh nhiều lần, hơn nữa cô còn có chìa khóa nhà anh, nhưng cứ cảm thấy lần này khác biệt.
Cô ngồi ở trên giường, mũi chân di di đất, ánh mắt đi theo bóng dáng nào đó. Thịnh Giang Bắc đứng trước bàn làm việc của bác sĩ trực phòng y tế, nghiêm túc nghe dặn dò.
Nữ bác sĩ vội vàng gói thuốc cho An An, đột nhiên nhớ tới một vấn đề: "Chân cô bé bị thương, lúc tắm rửa phải cực kỳ chú ý. Đừng chạm vào nước, tốt nhất trong nhà có người hỗ trợ."
Thịnh Giang Bắc nghe nữ bác sĩ nói xong, nét mặt hơi thay đổi, sau đó gật đầu: "Còn có gì cần chú ý không?"
Nữ bác sĩ lại nói mấy câu, thấy người đàn ông trước mặt quá căng thẳng, luôn tỉ mỉ nghiên cứu từng chi tiết, không khỏi buồn cười nói: "Đừng căng thẳng quá, nghỉ ngơi bình thường, giữ tâm trạng thoải mái, vết thương sẽ nhanh khỏi. Tôi thấy cô bé khá cứng cỏi, vừa rồi băng bó vết thương cho cô ấy mà không rên một tiếng. Ba cô gái còn lại sợ tới mức không dám nhìn."
Thịnh Giang Bắc quay đầu lại xem người trên giường, ngoài sắc mặt hơi tái thì thật sự không nhìn ra đang bị thương. Khi đối diện với anh, cô mỉm cười, đôi mắt cong thành trăng non.
Ra khỏi phòng y tế, Thịnh Giang Bắc bế An An lên, đi hai bước, An An không quen.
"Để em tự đi, bên ngoài nhiều người vậy, ngượng lắm."
"Ngượng gì chứ? Bạn trai bế bạn gái, không phải chuyện đương nhiên à?"
"Không được, mau để em xuống."
Thịnh Giang Bắc không nói chuyện, chỉ là siết chặt tay, không cho cô cơ hội chạy trốn.
Trước công chúng, sinh viên qua lại, Tô An An không có cách nào, rúc vào trong ngực Thịnh Giang Bắc, cả quãng đường che mặt mình.
Bọn họ tới dưới ký túc xá, Cao Phán cầm quần áo xuống cho An An. Cô ấy nhìn dáng vẻ của bọn họ thì làm mặt quỷ với An An. Tô An An trừng mắt với cô ấy một cái rồi mới quay đi.
Đến cổng trường, Thịnh Giang Bắc đặt cô vào ghế phụ, cài dây an toàn cho cô, sau đó mới quay người đi sang ghế lái.
Xe di chuyển, trên đường, Tô An An mới nhớ tới một chuyện: "Hình như em còn chưa xin cô chủ nhiệm cho nghỉ."
Thịnh Giang Bắc nghe được thì gật đầu, hỏi cô: "Chủ nhiệm lớp em tên gì?"
Tô An An ngoan ngoãn báo tên giáo viên, bỗng nhiên nghĩ đến khả năng nào đó: "Bọn em xin nghỉ phải là bố mẹ tự mình gọi điện thoại. Anh gọi cũng vô dụng."
Phía trước gặp đèn đỏ, 30 giây, Thịnh Giang Bắc dừng lại, sau đó quay đầu nhìn An An, biểu cảm cười như không cười, vuốt cằm: "Chẳng lẽ nói là chú của em cũng không được à?"
Hóa ra không quên! Nét mặt anh cao thâm khó đoán, An An cảm thấy có hình phạt nào đó đang chờ mình. Cô lập tức lắc đầu, bám lấy cửa sổ xe nói: "Em phải về trường học, mau thả em xuống."
Thịnh Giang Bắc sờ sờ đầu cô, cười nói: "Vất vả lắm mới lừa được lên xe. Em nói xem anh có thể thả em xuống không? Ngồi ngoan đi, chúng ta trở về tính sổ."
Tô An An trừng mắt nhịn anh: "Em là thương binh."
Đèn đỏ chuyển sang xanh, xe lại lần nữa chuyển bánh, Thịnh Giang Bắc không nói chuyện, chỉ cười nhìn cô.
Bởi vì một câu của anh, cả đường An An thấp thỏm, suy nghĩ xem anh có thể tính sổ với mình thế nào.
Đánh cô? Không có khả năng.
Mắng? Cũng không có khả năng.
Ờm, còn có cái gì nhỉ?
An An suy nghĩ lúc lâu, không có kết quả, chỉ mong xe đi chậm một chút, chậm một chút, lại chậm một chút.
Nhưng, xe có đi chậm thì cũng phải có lúc đến nơi.
Thịnh Giang Bắc tháo dây an toàn cho cô, sau đó bế cô lên, cẩn thận tránh chỗ bị thương của cô giống lúc đi.
Mở cửa, thay dép, sau đó đặt An An lên sofa. Động tác của Thịnh Giang Bắc liền mạch lưu loát, không chút mờ ám tình tứ. Anh vào phòng bếp, khi bước ra, trong tay cầm một cốc nước sôi để nguội. Anh khoanh tay, lẳng lặng nhìn người trên sofa, nhìn một cái, nhấp một ngụm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!