Từ sau đêm đó, Tô An An hoàn toàn nổi tiếng ở đại học S. Bài viết "Ký túc xá nữ xuất hiện ăn trộm, cô gái mạnh mẽ khí phách tay không đấu ăn trộm" chiếm top đầu trang Tieba đại học S suốt một tuần. Bởi vì ngoài người trong cuộc, không ai chân chính chứng kiến tình hình đêm đó nên các phiên bản xuất hiện như mưa.
Tin đồn thái quá như "Cô gái dùng phích nước đập vỡ đầu ăn trộm, đến nay tên trộm chưa tỉnh" cũng có, mấu chốt là còn có người tin. Cho nên, hiện giờ cách mọi người gặp mặt chào hỏi từ "Tối hôm qua mấy giờ ngủ?" chuyển thành "Cậu có nghe về cô gái ở học viện Ngoại ngữ chưa? Cô ấy dùng phích nước đập ăn trộm..."
Mà cô gái mạnh mẽ trong lòng mọi người đang nằm trên giường ở phòng y tế, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, trên cẳng chân quấn một vòng vải trắng, phần đuôi là nơ con bướm do cô tự thắt, trong ngực là một quyển truyện tranh thiếu nữ, một tay truyền dịch, một tay khác đang lật truyện. Ánh mặt trời chiếu lên mặt cô, đổ bóng xuống khăn trải giường màu trắng. Tất cả rất yên tĩnh hiền hòa, trừ…
"Bom... Ha ha, chặn các cậu nè."
"Cao Phán, sao ván nào cậu cũng thắng thế? Đúng là gặp quỷ."
"Đang may mà, có thế nào cũng không ngăn được. Hì hì, nhanh lên, nộp tiền nộp tiền, không được chơi xấu."
Hai người còn lại nhìn nhau, không tình nguyện đưa cho cô ấy hai đồng xu.
Tô An An nghiêng đầu nhìn về phía giường bên cạnh. Phòng y tế trống một chiếc giường, bị ba người chiếm mất chơi đấu địa chủ, chơi vô cùng vui vẻ, mà An An lại nghĩ đến một chuyện khác: "Tớ bảo."
Cô vừa dứt lời, Cao Phán lập tức vứt bài trong tay xuống, chờ đợi sai bảo: "Làm sao vậy? Cần gì à? Muốn đi toilet?"
Tất cả đều không phải. An An lắc đầu, gập truyện trong tay lại, chỗ cẳng chân bị thương quá đau, khiến tốc độ nói chuyện của cô cũng chậm lại: "Các cậu không về đi học à?"
Ba người đồng loạt lắc đầu, đặc biệt Cao Phán và Lộ Giai, lần đầu tiên không bất đồng ý kiến, đồng lòng khiến An An sợ hãi: "Bọn tớ ở với cậu. Cậu đã bị thương như vậy, sao có thể để cậu ở đây một mình chứ?"
An An thật sự không nhịn được, vạch trần bọn họ: "Đừng cho là tớ không biết, tiết sau là lớp hội thoại. Các cậu chưa chuẩn bị bài."
Lộ Giai trợn trắng mắt, tức giận nói với Cao Phán: "Đã bảo không lừa được cậu ấy mà. Chẳng vui gì! Tớ đi siêu thị, các cậu muốn gì không?"
Sau khi hỏi hai người khác, Lộ Giai nhìn về phía An An, rụt rè hỏi: "Cậu muốn gì?"
Thật ra An An không có yêu cầu đặc biệt nào, thuận miệng nói bừa, muốn một chai nước. Lộ Giai gật gật đầu, cầm ví rời đi.
"Sao hôm nay Lộ Giai cứ là lạ?"
"Có lẽ muốn ở chung hòa thuận với chúng ta."
"Thế à? Tớ cảm thấy hẳn là bị An An chinh phục. Dẫu sao cô gái có thể cầm phích nước giội ăn trộm cũng không nhiều. Tớ phục cậu là người mạnh mẽ."
An An sờ sờ mặt, nhớ lại mình vào đêm qua cứ như giấc mơ, hiện tại còn hoảng hốt. Nếu không phải cẳng chân lâm râm đau nhắc nhở cô, cô thật sự mở nắp phích nước, đổ nửa phích nước nóng vào chân tên trộm. Mà cô cũng buông phích nước ra do không kịp trở tay, ruột phích nổ tung, mảnh nhỏ găm vào cẳng chân cô. Lúc ấy cô bị dọa, cả người đã ngây ra. May mà ba người còn lại phản ứng kịp thời, đặc biệt là Cao Phán.
Năm nhất đại học, cô ấy từng học taekwondo một thời gian, tuy rằng chỉ là gà mờ, nhưng bởi vì chân phải tên trộm bị An An làm bỏng, sức chiến đấu hạ thấp, cho nên, Cao Phán đấm cho tên trộm hai cú. Bên kia Lộ Giai gọi các bạn ở ký túc xá bên cạnh, mấy người hợp lực, thật sự trói chặt được tên trộm.
Đêm đó kinh hồn bạt vía, là An An hành động bất ngờ, cho nên sau đó nhớ tới chuyện này cũng cảm thấy quá không thể tin nổi. Nhưng chính vì chuyện bất ngờ ấy mà mối quan hệ trong phòng ký túc xá hài hòa chưa từng có, có lẽ do cùng nhau gặp chuyện lớn.
Trong lúc truyền nước, Tô An An bỗng nhiên buồn đi tiểu. Cô nhịn một lúc, thật sự không nhịn nổi nữa, đành phải nhờ bạn cầm chai truyền đi vào phòng vệ sinh.
Ngay khi cô rời đi không lâu, di động bắt đầu kêu. Sau khi kêu một lúc, Cao Phán sợ bị gọi nhỡ nên nghe máy hộ cô, thuận tiện liếc tên người gọi, là "Chú".
Chẳng lẽ là người nhà An An? Cao Phán bấm nghe, sau đó đưa điện thoại di động tới gần bên tai, nói: "Chú của An An ạ? Chào chú, cháu là bạn học của An An."
Bên kia điện thoại không tiếng động, im phăng phắc.
Vào lúc Cao Phán định cúp máy, mới truyền đến giọng đàn ông trầm thấp dễ nghe: "Em ấy đâu?"
Giọng rất hay, hơn nữa rất trẻ hình như đã nghe ở đâu rồi. An An, cậu có thiếu thím không? Kiểu người học đại học, biết ăn biết làm ấy! Người mê giọng như Cao Phán hơi kích động khi nghe được giọng trong điện thoại, nhưng chỉ giây lát lý trí đã quay về. Cô ấy đã thích người khác, tuy rằng người ấy không thích cô ấy.
"An An ở phòng y tế truyền nước, bây giờ đang đi vệ sinh ạ."
"Phòng y tế? Em ấy bị bệnh?"
"À, chuyện là thế này." Cao Phán blah blah kể lại rõ ràng câu chuyện từ đầu đến cuối, đầu kia lại không có tiếng động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!