Tô An An gọi một câu, hai người đàn ông cùng quay đầu lại. Thịnh Giang Bắc thầm giật mình, sững sờ hiếm thấy. Có điều An An không chú ý đến sự khác thường của anh mà đi về phía bố Tô. Bố Tô nhìn thấy An An thì lập tức nở nụ cười, ngại ở đây còn có những người khác, ông mới nhịn xuống xúc động xoa đầu con gái. Chẳng qua khi con gái tới gần, ông vỗ vỗ lưng cô, nhìn phòng bệnh bên cạnh, cười tủm tỉm nói: "Thăm Tiểu Mạch rồi à?"
Tô An An ngoan ngoãn gật đầu, kéo cánh tay bác sĩ Tô, nhìn thoáng qua xung quanh, mới chú ý tới một người đàn ông khác ở đây
- bạn trai cô. Thịnh Giang Bắc đứng khoanh tay, dựa vào tường, mím đôi môi mỏng, giữa mày nhíu lại, vẻ mặt không quá tốt, khá kỳ lạ, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Thật ra cô không định giấu bố mẹ chuyện yêu đương. Nếu không phải gần đây bố Tô và mẹ Tô bận rộn, mà trùng hợp mẹ Tô lại đi công tác ở bên ngoài, cô đã sớm giới thiệu Thịnh Giang Bắc với bố mẹ.
Chỉ là dưới tình huống đột ngột như vậy, hiển nhiên Tô An An có chút trở tay không kịp. Sau khi cố gắng bình tĩnh, cô chỉ vào Thịnh Giang Bắc, chuẩn bị giới thiệu với bố Tô: "Bố ơi, vị này là..."
Mà cô còn chưa nói xong, bố Tô đã bình tĩnh cướp lời: "Bố biết là ngài Thịnh, vừa rồi bác sĩ Thẩm đã giới thiệu rồi." Bố Tô vẫn là dáng vẻ hòa ái dễ gần, chẳng qua khi ánh mắt liếc đến áo thun trắng trên người con gái thì ông đẩy gọng kính trên mũi. Lời ông nói cũng thành công làm Thịnh Giang Bắc dừng bước chân đang tiến lên.
Bác sĩ Thẩm? Ánh mắt An An dừng trên người cô gái còn lại. Bác sĩ Thẩm cố ý ưỡn ngực, đối diện với An An, lộ ra nụ cười tự tin: "An An, chào em."
Tô An An: "Chào chị, bác sĩ Thẩm." Cô chào hỏi xong, lại lần nữa định giới thiệu Thịnh Giang Bắc cho bố Tô: "Bố, con và..."
Lại lần nữa bị ngắt lời, bố Tô đổi chủ đề: "Tiểu Mạch nằm viện một mình, nếu có thời gian con ở với nó nhiều vào. Bây giờ bố còn phải làm phẫu thuật, đi trước đây."
Nói xong, bố Tô lập tức rời đi, bước chân vội vàng như thật sự có chuyện gì gấp đang chờ ông.
Tô An An không hiểu ra sao nhìn Thịnh Giang Bắc, đôi mắt đen sâu thẳm của anh cũng nhìn cô. An An không hiểu, Thịnh Giang Bắc cũng hiểu được thái độ của bố Tô.
Hai người mắt đi mày lại, không thể tránh được một người khác ở đây. Bác sĩ Thẩm ho khẽ một tiếng, nhướn mày nhìn về phía Thịnh Giang Bắc: "Gần đây đối tượng xem mắt của anh hơi nhỏ tuổi đấy."
Thịnh Giang Bắc không nhìn cô ta, khoác vai An An đi ra ngoài. Bác sĩ nữ bị anh làm cho tức tới thất khiếu bốc khói. Có gì đặc biệt hơn người chứ, chẳng qua chỉ đẹp trai chút thôi!
Bác sĩ Thẩm về văn phòng thì nhìn thấy bác sĩ Tô ngồi ở trước bàn làm việc trầm tư. Cô ta cẩn thận hỏi: "Trưởng khoa, không phải chú bảo phải làm phẫu thuật à?"
Bác sĩ Tô cứng họng, khựng lại một giây mới nói: "À, vừa bị hủy xong. Đúng rồi, Tiểu Thẩm, cháu rất quen anh Thịnh vừa rồi à?"
"Cũng tạm ạ."
"Anh ta bao tuổi rồi? Phải ba mươi ấy nhỉ?"
"Ba mươi tư ạ."
"Ba mươi tư? Đấy là chênh mười hai tuổi. Không được, không được." Bác sĩ Tô lắc đầu, lẩm bẩm: "Quá lớn, quá lớn."
***
"Hi, Thịnh Giang Bắc, anh còn trên trái đất không?" Tô An An bắc tay làm loa, tiến đến trước mặt người nào đó đang phát ngốc, lớn tiếng hô một câu.
Thịnh Giang Bắc bừng tỉnh hoàn hồn, nắm lấy bàn tay làm loạn của cô, mười ngón đan vào nhau, đặt ở đầu gối của anh. Tô An An cười tủm tỉm nhìn anh, nhớ tới vừa rồi bố Tô ngắt lời mình mấy lần, sợ anh nghĩ nhiều, nên nói thêm một câu: "Bố em bận quá, chưa kịp giới thiệu với anh."
"Còn có cơ hội, không vội." Thịnh Giang Bắc nhìn cô tươi cười, trong lòng cười thầm cô đơn thuần. Tình hình vừa rồi, chỉ có mình cô nghĩ vậy, chẳng qua anh không muốn nói những thứ này cho cô. Ngay khoảnh khắc quyết định ở bên cô, Thịnh Giang Bắc đã nghĩ đến tính khả thi rồi.
"Lát nữa đi đâu?" Thịnh Giang Bắc đánh tay lái hỏi cô, ở cửa ra có hai chiếc xe đỗ ở đó, tạm chưa đi được, anh dứt khoát đứng tại chỗ.
"Về nhà. Em đã hứa hầm canh cho Chung Mạch."
"An An, hôm nay anh đặc biệt nghỉ một ngày, anh hi vọng hôm nay chúng ta có thể ở bên nhau." Thịnh Giang Bắc nghiêng đầu nhìn cô, nói rõ suy nghĩ của mình.
"Vậy anh về với em đi, như vậy cả ngày đều có thể bên nhau."
"An An, em xuyên tạc ý anh à? Được rồi, để anh nói trắng ra, anh không hy vọng em chăm sóc người khác." Đặc biệt còn là một chàng trai có ý với cô.
Tô An An cau mày đánh giá anh, cố ý ghé sát vào anh, nói: "Thịnh Giang Bắc, anh ghen à?"
Anh không phủ nhận: "Đúng, anh ghen, anh không thích."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!