Chương 41: (Vô Đề)

Mấy ngày Thịnh Giang Bắc đi vắng, Tô An An vẫn luôn vùi mình ở thư viện với Cao Phán. Cao Phán không có việc gì thì cũng thích chèn ép cô một chút, An An đã quen rồi, luôn là mạnh miệng mềm lòng.

Khi An An chống cằm xem di động, Cao Phán thò qua: "Di động có bảo bối gì mà cậu nhìn chằm chằm thế? Để tớ nhìn xem."

An An che màn hình di động không cho cô ấy xem, dùng tay đẩy cô ấy. Hai người đùa nhau đã quen, cậu đẩy tớ xô một lúc. Cao Phán ngồi về chỗ cũ, hai người ngồi đối mặt, người vừa rồi còn cười tươi đột nhiên rơi vào trong tối tăm: "An An, tớ thật sự không chịu nổi nữa. Cầu mà không được thật sự rất đau khổ."

An An đặt điện thoại sang một bên, nắm tay Cao Phán, muốn tiếp thêm sức mạnh cho cô ấy, vẻ mặt cũng đau khổ hỏi: "Là người cậu thích mà lần trước cậu nhắc tới à?"

Mỗi một sợi tóc của Cao Phán đều tản ra vẻ thất vọng sa sút. Cô gái trẻ từng phóng khoáng rạng rỡ dường như đang chậm rãi biến mất. Cô ấy luôn ngồi ngây ra, thất thần. Tình yêu là một thứ thật kỳ lạ, có thể dễ dàng thay đổi một người.

Tô An An nhớ rất lâu trước kia Chung Mạch tặng Cao Phán bó hoa hồng. Lúc cô ấy nhận được hoa, đuôi mắt mắt toàn là ý cười xinh đẹp. Nhưng chỉ đến tối, cô ấy đã vứt hoa đi. An An hỏi nguyên nhân, cô ấy chỉ nói không thích Chung Mạch, không muốn nhận hoa của anh ấy, trước sau khác biệt rất lớn. Khi đó An An cũng bận việc của mình với Thịnh Giang Bắc nên không nghĩ nhiều nữa.

Cô muốn giật dây bắc cầu cho Cao Phán và Chung Mạch, thử thăm dò Cao Phán: "Thật ra, tớ cảm thấy Chung Mạch khá tốt, tính cách tốt, còn đẹp trai. Mấu chốt là tớ rất thân quen với anh ấy. Nếu anh ấy bắt nạt cậu, tớ có thể báo thù cho cậu. Hơn nữa mẹ của Chung Mạch tốt lắm, khi còn nhỏ thường xuyên nấu ăn cho tớ, cậu thật sự không suy xét anh ấy à?"

Là tớ không suy xét à? Người ta căn bản không suy xét tớ! Cao Phán có miệng khó trả lời. Cô ấy cũng có kiêu ngạo của mình, không để lộ lòng mình với An An.

Cao Phán lắc đầu: "Đừng nhắc với tớ về anh ấy, tớ đã có người mình thích. Được rồi! Đừng nói tớ nữa, nói cậu đi."

"Nói tớ cái gì?"

"Hừ, thời gian yêu đương ngọt ngào của cậu. Chia sẻ xem yêu đương người lớn tuổi có cảm giác gì."

"Người lớn tuổi gì chứ? Anh ấy không hề già, là trưởng thành chín chắn. Cảm giác thì..." An An tạm dừng một chút, vắt hết óc nghĩ ra một câu: "Có lẽ là lại thêm một người quản lý mình."

Nói xong, An An cũng , nhưng đó là sự thật. Ngay tối hôm trước, Tô An An bị Cao Phán xúi giục xuống dưới ký túc xá mua que cay. Cao Phán có niềm đam mê với que cay, nhất định đòi ăn que cay xong mới bằng lòng ngủ. Ban đầu An An không định ăn đồ cay như vậy, nhưng Cao Phán cứ ngồi cạnh cô ăn, mùi cay k*ch th*ch vị giác, thật sự không nhịn nổi.

Cho nên khi Thịnh Giang Bắc gọi tới, An An đang cắn que cay, lúng búng nói chuyện. Anh phát hiện khác thường: "Đang ăn cái gì?"

Tô An An đắm chìm trong giọng nói của anh, không hề phòng bị mà nói cho anh: "Dạ, que cay."

"Que cay?" Thịnh Giang Bắc tắt giao diện hộp thư trên máy tính, nhập vào hai chữ, nhanh chóng nhảy ra trang web. Anh cuộn chuột lướt xuống đọc, những tin tức đó khiến anh càng lúc càng nhăn chặt mày.

Anh hít sâu một hơi, suy xét tìm từ: "Nhả ra."

"Dạ!" An An mới cắn miếng cuối cùng.

"Anh nói nhả ra, về sau không được ăn nữa."

"Vì sao ạ? Không có độc mà." Tô An An còn chưa biết tính nghiêm trọng của vấn đề, nói đùa.

"Nghe lời, không được ăn mấy thứ đó. Mất vệ sinh." Thịnh Giang Bắc dụ dỗ. Tô An An vốn là người ăn mềm không ăn cứng. Anh vừa như vậy, An An không có bất kỳ sức chống cự gì, yên lặng nhả đồ trong miệng ra, trả túi que cay trên bàn chưa bóc cho Cao Phán.

Sáng sớm hôm sau, cô nhận được một cuộc gọi từ số lạ, giọng trong điện thoại là nữ, bảo cô ra cổng trường, có đồ đưa cho cô thay sếp Thịnh.

An An thay quần áo, đi ra cổng trường. Là một chị gái nhìn rất giỏi giang, tầm hơn ba mươi tuổi, trong tay ôm một cái hộp. An An vừa xuất hiện ở cổng trường, chị gái đã nhận ra cô.

"Cô Tô, đây là sếp Thịnh bảo tôi đưa đến. Đồ bên trong là tôi chọn, hy vọng cô thích."

Tô An An nhận lấy cái hộp, hơi nặng tay. Cô hơi cúi đầu, nói cảm ơn. Cô luống cuống tay chân, hoàn toàn là dáng vẻ cô nhóc, đặc biệt hôm nay cô búi tóc tròn, nhìn còn nhỏ hơn tuổi thực mấy tuổi. Chị gái nhìn cô một lúc mới rời đi.

Ôi, đúng là gánh nặng ngọt ngào. Cô chống cằm cảm thán, di động lại rung lên. Cô nhìn thoáng qua, là tin nhắn của Thịnh Giang Bắc.

"Đang làm gì?"

An An trả lời: "Ở thư viện với bạn, anh thì sao?"

Khoảng một phút, anh trả lời: "Sớm vậy đã đi thư viện. Anh mới chạy bộ, chuẩn bị dùng bữa sáng."

"Dạ, vậy anh ăn đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!