Mới chớp mắt đã đến ngày cưới của Giản Đan. Hôm nay, thời tiết cực kỳ sáng sủa, không khí mùa xuân càng thêm nồng đậm, Tô An An cũng cất áo lông vừa dày vừa nặng đi, đổi sang thời trang mùa xuân nhẹ nhàng. Thứ bảy, Tô An An mới trở về từ thư viện, Cao Phán vẫn luôn sợ lạnh cũng đã chui ra khỏi chăn bông, yên lặng ngồi trước bàn đọc sách, không hề giống cô ấy chút nào. Tô An An đặt túi xách và sách trong tay xuống, dạo quanh cô ấy một vòng, tò mò hỏi: "Cậu sao thế?
Trước đây tớ về cậu không xem phim thì đọc tiểu thuyết. Hôm nay đúng là kỳ lạ!"
Cao Phán liếc qua, phẫn nộ nói: "Cậu không nhìn ra là tớ đang tức giận à?"
Tô An An đã rửa táo xong, cắn rôm rốp, lúng búng hỏi: "Tức cái gì?"
Cao Phán ngồi xếp bằng, chống cằm, ném cây bút trong tay xuống, tức giận nói: "Mình vừa cãi nhau với Lộ Giai."
Tô An An: "Không phải dạo này cậu không thèm để ý tới cậu ta à? Sao hôm nay lại không nhịn được rồi?"
Cao Phán nhìn mặt cô một lúc, im lặng, cuối cùng mới cứng đờ nói: "Ai bảo cậu ta nói cậu."
Tô An An trợn tròn mắt: "Nói mình? Tớ có cái gì có thể bị cậu ta nói?"
Cao Phán nói tiếp: "Ngày hôm qua, có phải giáo viên hướng dẫn tìm cậu nói chuyện sinh viên trao đổi không? Không biết cậu ta nghe được tin này từ chỗ nào, trong lòng ghen ghét chứ sao. Hôm nay sau khi cậu đi cậu ta mới bắt đầu chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, nói vớ vẩn một hồi, tớ nhất thời tức giận cãi nhau với cậu ta. Cậu ta cũng không nghĩ xem mỗi lần làm bài tập cậu ta đều chép của cậu, dọn vệ sinh ký túc xá, mười lần thì có tám lần là cậu làm giúp cậu ta.
Đêm hôm khuya khoắt thấy gián là ai đập cho cậu ta? Cũng chỉ có cậu tốt bụng cố ý trèo xuống giường."
"Chỉ có hai suất sinh viên trao đổi, bài chuyên ngành của cậu ta vốn đã kém hơn cậu, không được chọn cũng bình thường. Người như cậu ta chính là vong ân phụ nghĩa, không có lợi lộc không dậy sớm, chính là... đạo đức bại hoại, không có lương tâm." Cô ấy càng nói càng thái quá.
Tô An An suy nghĩ một lúc. Đúng là cô từng giúp Lộ Giai quét dọn vài lần, có điều đều là những lúc dì quản lý ký túc xá kiểm tra phòng đột xuất. Chuyện đập gián, Tô An An còn có chút ấn tượng. Năm ngoái họ trở về trường sau kỳ nghỉ hè, có một đợt trong ký túc xá có khá nhiều gián. Con gái đều sợ gián, nhưng có lẽ do Tô An An lớn lên ở nông thôn, không sợ lắm. Sau đó mọi người nhìn thấy gián đều quen gọi tên cô, nhất là Lộ Giai, một cô gái nũng nịu gặp phải gián lúc nào cũng sợ hãi.
Đêm đó Lộ Giai nhìn thấy gián trong nhà vệ sinh, sợ hãi gọi tên cô. Cô trùm chăn xuống giường, đạp một cái, sau đó lại bò lên giường, bản thân cô đã sắp quên mất nhưng Cao Phán còn nhớ. Chẳng qua chỉ là chút đố kỵ ganh ghét giữa đám con gái, Tô An An cũng không để ở trong lòng, chỉ nói lần sau tránh tiếp xúc nhiều với Lộ Giai.
Có điều, cô trêu Cao Phán: "Không phải cậu cũng nộp đơn xin à? Sao lại không thấy cậu buồn thế?"
Cao Phán trợn trắng mắt: "Hừ, tớ là loại người này à? Hơn nữa không phải Nhật Bản là ước mơ của cậu sao? Tớ mừng thay cho cậu còn không kịp đây, cậu cho là ai cũng lòng dạ nhỏ nhen hơn cả lỗ kim giống cậu ta chắc."
Vừa dứt lời, ngoài cửa truyền đến tiếng mở cửa, sau đó một cô gái có mái tóc dài, đeo kính gọng đen bước vào. Tô An An đẩy Cao Phán một cái, ra hiệu cho cô ấy đừng nói chuyện. Cao Phán bĩu môi, không cam lòng xoay qua chỗ khác.
Lộ Giai đi tới, giống như không nhìn thấy Cao Phán, đi thẳng tới chỗ Tô An An, nhìn cô: "An An, hôm nay cậu về sớm thế?"
Tô An An đứng trước tủ, tiện tay sờ đồ trong túi xách. Cô lặng lẽ nhìn gáy Cao Phán, mím môi, nghĩ đến lời Cao Phán nói, giọng điệu cũng lạnh xuống, không nhẹ không nặng nói: "Ừm, hôm nay bạn tôi cưới, tôi phải qua đó sớm."
Vài ngày trước Lộ Giai biết được cô dâu là Giản Đan, vẫn luôn quấn lấy Tô An An. Cô ta từng tình cờ gặp Giản Đan, biết bạn trai của cô ấy là Thịnh Lê. Lúc này, cô ta lại tiến đến bên cạnh Tô An An, nũng nịu hỏi cô: "Dẫn mình theo với được không, mình muốn đi xem hôn lễ do nhà họ Thịnh tổ chức."
Tô An An cạn lời, không nói gì nhìn cô ta một hồi, mới khéo léo từ chối.
"Ờm... Tôi là phù dâu, không có thư mời, cho nên..."
Bên này, Cao Phán bỗng nhiên hừ một tiếng không nhẹ không nặng, cố ý ngắt lời Tô An An: "An An, cho tớ mượn điện thoại của cậu để xem video đi."
Tô An An không muốn tiếp tục đề tài này với Lộ Giai, lập tức xoay người lấy điện thoại trên giường đưa cho Cao Phán. Lộ Giai cũng cảm thấy không thú vị, bĩu môi, ngồi xuống bàn của mình, soi gương kẻ lông mày, bầu không khí nhất thời có chút yên tĩnh.
Cao Phán đeo tai nghe cúi đầu xem video, đều là video tải từ Weibo. Cô ấy đang nhìn tới tình tiết quan trọng, di động bỗng nhiên kêu lên. Cô ấy không kịp tắt video, vả lại An An cũng biết sở thích của cô ấy, thế là cô ấy đưa luôn điện thoại qua, còn không quên nhắc nhở: "Mau nghe đi, mau nghe đi, tớ còn chưa xem xong đâu."
Là Giản Đan gọi tới. Giản Đan nói trong điện thoại: "An An, tớ xếp xe đi đón cậu rồi, đừng lo lắng. Bọn họ biết cậu, chỉ cần cậu xuất hiện ở cổng sẽ có người đón. Bây giờ cậu nhanh xuống đi, chủ xe không thích chờ người, nhanh lên nhé!" Giản Đan nói nhanh rồi cúp máy.
Cô ấy đã nói như vậy, Tô An An cũng không dám chậm trễ, ấn tắt màn hình điện thoại rồi xách túi đi luôn, bóng dáng lướt qua khung cửa, nhanh đến mức Cao Phán còn chưa kịp phản ứng, liên tục tiếc nuối vì mình đang xem tới đoạn quan trọng.
Hu hu ~~~~(T_T)~~~~ Video đáng thương của cô ấy.
***
Tô An An vừa tới cổng chính trường học, trước cổng trường trống trải cũng chỉ có một chiếc xe hơi màu đen, thân xe đen nhánh, bao gồm cả kính xe, hoàn toàn không thể nhìn ra bên trong có người hay không. Trong lúc cô còn đang do dự, chiếc xe kia bỗng nhiên vang lên tiếng còi, sau đó một người đàn ông trẻ tuổi cao lớn bước xuống từ ghế lái, trên khuôn mặt thư sinh là nụ cười rạng rỡ, thân thiết hỏi: "Xin hỏi cô có phải là cô Tô không?"
Tô An An gật đầu liên tục, đến gần vài bước nói: "Là Giản Đan bảo anh tới à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!