Chương 39: (Vô Đề)

Thịnh Giang Bắc ở ngoài cửa một lúc mới gõ cửa ra hiệu, Tô An An dứt ra khỏi mạch phim, mờ mịt chuyển ánh mắt lên người anh.

Anh bước vào, đưa đĩa cho cô. Trên đĩa đựng đầy dâu tây, quả rất to, nhìn một cái tựa như có thể tưởng tượng ra vị chua ngọt của dâu. Tô An An chọn một quả bỏ trong miệng, ngọt quá! Cô ngẩng đầu nhìn người bên cạnh. Chỉ thấy anh nhìn chằm chằm vào màn hình, lạnh mặt, dáng vẻ khó chịu.

Ban đầu mới tiếp xúc vài lần với anh, bởi vì không quen thuộc, anh lại là một người không lộ vui buồn, cho nên, Tô An An luôn lặng lẽ quan sát anh. Sau này cô phát hiện khi tâm trạng anh không tốt thì sẽ có dáng vẻ như vậy, không nói một lời, càng lạnh lùng thâm trầm hơn ngày thường một chút giống buổi sáng mùa đông không có ánh mặt trời.

Nhưng đây là làm sao vậy? Tô An An tạm không nghĩ ra. Chẳng phải vừa rồi còn tốt à? Cô đưa dâu tây cho anh, Thịnh Giang Bắc cụp mi, sau đó cúi đầu cắn dâu tây trên tay cô, nuốt xuống.

Dường như nét mặt anh đã tốt hơn một chút, Tô An An tiếp tục đút cho anh vài quả dâu. Cuối cùng anh cũng khôi phục bình thường.

Thịnh Giang Bắc ngồi xuống cạnh cô, tay đặt trên vai cô, nghiêng đầu hỏi cô: "Phim hay không?"

Tô An An gật đầu, sau đó kể cho anh nghe tình tiết trong phim. Thấy anh nghe nghiêm túc, Tô An An có chút hí hửng, không khỏi kể cho Thịnh Giang Bắc nghe chuyện Cao Phán nói về giá trị nhan sắc của nam nữ chính: "Nam chính của phim này là một người mẫu nổi tiếng, dáng người siêu đỉnh. Cả phim để trần nửa người, chỉ dựa vào tám cơ bụng của nam chính đã có thể khiến em xem hết phim."

Cô nói xong ngẩng đầu thì thấy Thịnh Giang Bắc đang nhìn mình với vẻ nghiền ngẫm. Cô theo bản năng sờ mặt, không có gì lạ mà?

"Rất thích xem cơ bụng đàn ông, hử?" Giọng anh không nhanh không chậm, lười biếng hờ hững, giọng nói trầm thấp. Dưới nhạc nền của phim, giọng anh vừa hay vừa quyến rũ.

Tô An An nghe mà lỗ tai tê dại. Sao anh hỏi vấn đề này? Cô so sánh: "Có lẽ giống đàn ông các anh thích nhìn gái xinh ở trên phố. Chỉ là thưởng thức."

Thịnh Giang Bắc vuốt vành tai cô, nhẹ nhàng vân vê, ánh mắt lại nhìn chằm chằm khuôn mặt trong trẻo, mượt mà của cô, thong thả nói: "Thế à? Nhưng mà cô gái mà anh muốn nhìn chỉ có em."

Ôi! Sao đột ngột nói lời âu yếm vậy? Tô An An không hề phòng bị, dáng vẻ anh nghiêm túc nói lời âu yếm làm cô càng thích hơn, mỗi giây sau lại càng thích hơn giây trước.

Thịnh Giang Bắc đứng dậy chuẩn bị rời đi, trước khi đi thì liếc bộ phim trên màn hình một cái. Nam chính vẫn để trần nửa người trên, anh ném ra một quả bom cho An An.

"Xem cho kỹ đi. Đây có lẽ là lần cuối cùng em xem cơ bụng của người khác."

Có ý gì? Cô không hiểu ra sao, Thịnh Giang Bắc tốt bụng giải thích thêm một câu, càng thêm nói trắng ra: "Anh là người già cổ hủ, không thích bạn gái mình nhìn thân thể người đàn ông khác."

Tô An An nhìn vào mắt anh, đánh bạo khiêu khích: "Nếu bạn trai mình không có vậy cũng không thể xem à?"

"Có hay không thì kiểm tra xem." Anh làm bộ quay lại, ngón tay đặt trên cúc áo sơ mi. An An sợ tới mức liên tục xua tay, cuống quýt nói không cần.

Thịnh Giang Bắc dừng chân. Thôi, vốn chỉ trêu cô, nhỡ đâu làm cô sợ thì không ổn, từ từ vậy.

Thịnh Giang Bắc đóng cửa rời đi, An An đột nhiên ghé vào sofa, mặt quay vào trong, hai tay che mặt mình, gương mặt nóng hầm hập. Vừa rồi anh ghen à? Hóa ra anh ấy cũng có lúc như vậy, có cảm giác đáng yêu chết mê đi được. Tô An An trộm mỉm cười.

Bữa tối là ba món mặn một món canh. Trước khi ăn cơm, Thịnh Giang Bắc nhắc nhở An An: "Anh không giỏi làm đồ ăn Trung Quốc, có lẽ hương vị hơi khác."

Tô An An gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, gắp một miếng sườn heo chua ngọt, cắn một miếng. Thịt rất mềm, vào miệng là tan, có lẽ bỏ hơi nhiều giấm, cảm giác khá chua.

"Mùi vị thế nào?" Thịnh Giang Bắc hỏi cô.

"Khá ngon, nhưng mà kém em một chút." Tô An An khoa tay múa chân.

Thịnh Giang Bắc gật đầu phối hợp với cô: "Vậy khi nào cho anh nếm thử tay nghề của đầu bếp Tô."

Một bữa cơm trôi qua trong tiếng nói chuyện của hai người. Thật ra, Thịnh Giang Bắc vẫn luôn theo nguyên tắc lúc ăn và ngủ không nói chuyện, nhưng dường như ở trước mặt cô, anh vẫn luôn tự nhiên bỏ hết những quy tắc của bản thân, dễ dàng thỏa hiệp. Thôi, tìm một cô bạn gái ít hơn mười hai tuổi đã vi phạm châm ngôn sống của anh nên thêm hay bớt mấy thứ này cũng không đáng để ý. Anh tự nói với bản thân như vậy.

Sau khi ăn xong, Tô An An nằm ở trên sofa cho tiêu thực, Thịnh Giang Bắc vốn định dẫn cô đi xuống tản bộ. Nhưng mà cô quá lười, sau khi ăn no thì không muốn nhúc nhích, Thịnh Giang Bắc dứt khoát tùy theo cô.

Cô chán đến chết mà ngây ra một lúc, di động trong tầm tay bỗng nhiên rung lên. Cô cầm lấy nhìn thoáng qua, là Giản Đan gửi tin nhắn.

An An mở giao diện Wechat, nhìn nội dung Giản Đan gửi tới, sau đó nhanh chóng trả lời.

"An An, cần tớ sắp xếp cơ hội gặp chú nhỏ cho cậu không?"

"Không cần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!