Chương 38: (Vô Đề)

Ngồi vào bên trong xe, Thịnh Giang Bắc nghiêng người cài dây an toàn cho cô. Tô An An được chiều mà sợ, chưa từng có người gần gũi cài dây an toàn cho cô như vậy, sau lưng kề sát lưng ghế, vẫn không nhúc nhích, tới hơi thở cũng chậm lại. Thịnh Giang Bắc ngẩng đầu nhìn cô, phát hiện sự khác thường của cô, mày rậm khẽ nhếch: "Làm sao vậy?"

Tô An An nắm dây an toàn: "Đây là lần đầu tiên có người cài dây an toàn cho em."

Thịnh Giang Bắc giơ tay sờ đầu cô, sau đó thuận tay vuốt một cái: "Ngoan!" Âm cuối nhẹ nhàng, bất đắc dĩ vui vẻ và cưng chiều.

Lại là sờ đầu, An An hoàn toàn không có sức chống cự với việc này. Trong không gian yên tĩnh như chỉ còn lại tiếng trái tim cô đang đập. Cô chớp mắt nhìn về phía anh, chỉ biết mỉm cười nói sang chuyện khác: "Chúng ta đi đâu?"

Thịnh Giang Bắc khởi động xe, đánh lái: "Cho em chọn."

Tô An An không xác định hỏi: "Được chứ?"

"Vì sao lại không được? Chẳng lẽ ở trong mắt em, anh là kiểu bạn trai độc tài bá đạo tới vậy?" Thịnh Giang Bắc cười hỏi cô.

Tô An An lắc đầu, trái tim đập lỡ một nhịp, ấp úng nói: "Không có. Em chỉ vẫn chưa quen."

"Vậy bây giờ em bắt đầu quen và thích ứng dần đi. Mà đừng lâu quá nhé, nếu không anh sẽ dùng cách khác để em nhanh quen." Thịnh Giang Bắc nhìn thoáng qua cô với gương mặt đầy vẻ sâu xa. Anh cầm vô lăng, mắt đen sáng ngời, đẹp trai phong độ, trong ánh mắt như mang theo điện, vẫn là dáng vẻ đó lại vô cớ làm Tô An An cảm thấy dễ dàng thân cận. Có lẽ do anh cười nhiều hơn lúc mới gặp.

Thời gian thật sự rất kỳ diệu. Hai tháng ngắn ngủi, khoảng cách của hai người từ gặp thoáng qua đến nắm tay. Nếu hai tháng trước, có người nói cho cô, bạn trai của Tô An An sẽ là Thịnh Giang Bắc, người đàn ông mà cô gặp thoáng qua mười năm trước, chắc chắn cô cảm thấy người nọ điên rồi. Nhưng bây giờ cô vừa nhấc mắt đã thấy đôi mắt đầy dịu dàng của anh, cô hung hăng véo đùi mình. Úi da! Đau quá.

"Hử? Đã nghĩ xong đi đâu chưa?" Thịnh Giang Bắc lên tiếng hỏi cô.

"Em muốn ăn cơm anh nấu, được không?" Cô không nói rõ đi đâu, chỉ thử nói ra yêu cầu của mình. Cô chớp chớp mắt nhìn anh, dáng vẻ động lòng người, lại làm người ta rung động. Sao Thịnh Giang Bắc có thể nói không?

Cứ như vậy quyết định đến nhà Thịnh Giang Bắc, nhưng bởi vì đã lâu không nấu nướng ở nhà nên không có nguyên liệu nấu ăn. Lại vòng đến siêu thị một chuyến, hai người như đôi tình nhân bình thường, đi dạo từ khu đồ ăn vặt đến khu thực phẩm tươi sống, lại đến khu rau dưa trái cây, đầy một xe đẩy. Tô An An nhìn thành quả của hai người, lè lưỡi, không ngờ Thịnh Giang Bắc cũng là người cuồng mua sắm, rõ ràng một phần là đủ mà cứ thích mua mấy phần.

Thịnh Giang Bắc xách theo ba cái túi to, Tô An An vốn định xách hộ anh một túi, nhưng anh không cho, bá đạo dùng một bàn tay xách ba cái túi, một tay khác nắm tay cô.

Lần đầu tiên mười ngón tay hai người đan vào nhau. Ngón tay mảnh khảnh của cô đan vào ngón tay với khớp xương rõ ràng của anh, bàn tay có thể cảm nhận lòng bàn tay vẫn luôn lành lạnh của anh. Nội tâm Tô An An vui mừng, trong lòng nhộn nhạo, mấy lần cúi đầu nhìn bọn họ nắm tay.

Cô cho rằng động tác của mình rất nhỏ, lừa mình dối người cười trộm, không biết khóe miệng người đàn ông nắm tay cô vẫn luôn treo nụ cười sung sướng.

Khi xuống lầu, đi ngang qua một một cửa hàng nhỏ bán quần áo, trên ma

-nơ

-canh nam và nữ trong cửa hàng là một bộ đồ đôi màu trắng với họa tiết hoạt hình. Từ rất xa, Tô An An đã chú ý tới bộ đồ kia.

Cô cứ nhìn mãi về một chỗ, khi Thịnh Giang Bắc nói chuyện với cô, cô cũng không tập trung, đôi mắt như dính vào đó. Thật sự rất thích đó!

Tô An An muốn mặc bộ đồ kia với Thịnh Giang Bắc. Khi chưa yêu đương, mỗi cô gái đều tưởng tượng đến một ngày nếu có bạn trai thì sẽ làm những gì. Vì thế, từ rất sớm, An An đã từng lập một bảng danh sách, tiêu đề là "Mười chuyện sẽ làm với bạn trai tương lai".

Điều thứ nhất là

- mặc đồ đôi.

Đến khi thật sự có bạn trai, Tô An An đột nhiên lại ngại nói. Cảm giác thật trẻ con, rất không hợp với anh, chắc chắn anh sẽ không bằng lòng.

Tô An An không phải là người giỏi che giấu, đặc biệt ở trước mặt thương nhân có thực lực mạnh như Thịnh Giang Bắc. Chút kỹ xảo này của cô rất dễ bị nhìn rõ trước mặt anh.

Thịnh Giang Bắc vẫn luôn không tỏ thái độ, chỉ chờ cô chủ động mở miệng. Nhưng đã qua cửa hàng rồi mà cô vẫn không nói lời nào, Thịnh Giang Bắc thở dài, nắm tay cô quay lại hai bước.

Tô An An hơi lảo đảo, chờ cô phản ứng lại, hai người đã đứng trước cửa hàng kia.

"Em không cần mua quần áo."

"Ai nói em mua, anh mua. Đúng rồi, em mặc size nào?"

"Size nhỏ nhất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!