Thứ hai, cả ngày Tô An An đều mất tập trung. Khi đi học, cô liên tục thất thần, cắn ngón tay không ngừng cười ngây ngô, cười ngốc nghếch, sau đó vẫn cười. Các cô đi học lớp quy mô nhỏ, một phòng học thưa thớt chỉ có mười mấy người, hơi có điều khác lạ sẽ bị thấy ngay. Lúc này, cô giáo người Nhật trên bục giảng đã đưa ánh mắt về phía cô lần thứ ba, buông giáo án trong tay, tươi cười ấm áp: "An An, em có thể luyện đối thoại với cô không?"
Cô giáo ngoại quốc là người Nhật Bản rất đáng yêu, năm nay gần bốn mươi tuổi nhưng ngoại hình vẫn còn dừng lại ở hai mươi tám tuổi, vóc dáng không cao, ăn nói nhỏ nhẹ. Bởi vì cô giáo đã sống ở Trung Quốc mười năm, lại gả cho người Trung Quốc, cho nên tiếng phổ thông rất tiêu chuẩn. Cô ấy nói một lần bằng tiếng Trung, sau đó lặp lại bằng tiếng Nhật.
Tô An An bị điểm danh đứng lên theo phản xạ có điều kiện. Bởi vì dùng sức quá mạnh, đầu gối không cẩn thận đụng phải chân bàn, đau đớn kéo đến làm cô lập tức tỉnh táo. Cô ngẩng đầu thấy cô giáo đang cười thì không biết làm sao, lại cúi đầu nhìn Cao Phán ngồi bên cạnh. Cao Phán làm động tác tay chỉ vào một đoạn trong sách giáo khoa, làm ra khẩu hình: "Đối thoại."
À, à! An An tỏ vẻ đã hiểu, cầm sách giáo khoa lên, đọc một lèo cả đoạn đối thoại trôi chảy. Cô không để ý xung quanh nên chưa từng nhìn thấy Cao Phán đã che mặt nhìn về hướng khác. An An buông sách giáo khoa, chớp mắt mỉm cười.
Cô giáo Nhật Bản bất đắc dĩ mỉm cười, các bạn học khe khẽ nói nhỏ, lúc này cô mới hoảng hốt phát hiện bất thường, cúi đầu phát hiện Cao Phán cũng là vẻ mặt không nỡ nhìn thẳng. Làm sao vậy?
"An An, mời ngồi."
Tô An An ngồi xuống sau đó lập tức lôi kéo tay Cao Phán, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy? Tớ đọc sai à?"
Cao Phán: "An An, cậu có biết cô giáo muốn đối thoại mấy lần mà không được không? Cậu không chịu nhìn một cái à? Đây là đối thoại một – một? Mẹ nó, cậu đọc một mình luôn."
Tô An An chán nản không muốn nói chuyện.
Cao Phán ngẩng đầu lặng lẽ liếc về hướng bục giảng, giáo viên đang luyện đối thoại với một bạn khác. Cô ấy dùng sách che mặt hai người: "Hôm nay cậu sao thế? Bình thường đi học, cậu nghiêm túc nhất. Sao hôm nay lại thất thần? Buổi sáng bị gọi trả lời câu hỏi, bây giờ cũng vậy? Tối qua còn về muộn nữa. Rốt cuộc cuối tuần vừa rồi cậu làm gì?"
Tô An An c*n m** d*** ngây ra, đôi mắt sáng lấp lánh, cằm gác lên một quyển sách, ký ức lập tức quay về buổi tối hôm qua.
Vẫn là buổi tối trăng sáng sao thưa, Thịnh Giang Bắc chậm rãi nói "Tối hôm qua em nói rất thích anh, hỏi anh có thích em không? Vậy hiện tại anh nói cho em biết đáp án." Sau đó, phòng bếp yên tĩnh chưa từng có, ngay cả bé mèo Ragdoll mới có tên cũng ngừng động tác ăn cơm, ngửa đầu nhìn chủ của mình. Chỉ thấy cậu chủ bước tới vài bước, càng thêm gần cô nhóc. Cô chủ căng thẳng liên tục lui về phía sau, vòng eo đụng phải bệ bếp, lui tới không thể lui, cứng rắn ép mình ngửa đầu nhìn anh.
Cô gái hơn hai mươi tuổi, vẻ mặt kinh hoàng thất thố lại cố ra vẻ bình tĩnh, hai má hơi phồng lên, dưới ánh đèn dìu dịu ở phòng bếp, làn da trắng nõn, tóc đen môi đỏ.
"Em..." An An còn chưa nói thành câu đã cảm thấy một sức mạnh vô hình siết chặt cô. Hóa ra Thịnh Giang Bắc vòng tay qua người cô, chống trên bệ bếp.
Vóc dáng cô nhỏ xinh, anh cao lớn rắn rỏi, bàn tay chống trên bệ bếp hình thành vòng vây, bao trùm lấy cô. Nhìn từ xa vào căn bản không thể phát hiện sự có mặt của cô.
Hơi thở của Tô An An đã bắt đầu bất ổn, trong đầu ong ong, tất cả sự chú ý đều đặt vào hơi thở nóng rực của anh.
Ánh mắt Thịnh Giang Bắc lưu luyến đi từ cái trán đến chóp mũi của cô, cuối cùng dừng ở đôi môi không tô mà đỏ. Có lẽ cảm giác được ánh mắt nóng cháy của anh, Tô An An theo bản năng l**m môi, sau đó căng thẳng c*n m** d***. Đây là động tác nhỏ lúc cô căng thẳng, ngón tay xoắn góc áo có quy luật.
Giây tiếp theo, trái tim bất ổn của cô lập tức kéo lên tới họng, ngực kịch liệt phập phồng, đôi mắt đột nhiên mở lớn, đồng tử phóng đại.
Tất cả cảm quan tập trung lên môi. Đôi môi ấm áp của Thịnh Giang Bắc dán lên môi cô, An An hoàn toàn không nhúc nhích, ngay cả hô hấp cũng vô cùng chậm, bên tai như nghe được tiếng dòng điện hoặc là gió đêm ngoài cửa sổ gào thét.
Nghĩ tới cảm nhận của cô, Thịnh Giang Bắc đè xuống d*c v*ng và xúc động của mình, máu nóng cuồn cuộn cuối cùng hóa thành nụ hôn chuồn chuồn lướt nước. Anh cúi đầu chăm chú nhìn cô, giọng nói khàn khàn, vì kìm nén mà gợi cảm: "Như vậy đã biết đáp án của anh chưa?"
Ánh mắt Tô An An như đang nhìn loạn, nhưng lại không trốn thoát phạm vi của anh. Cô gật gật đầu, ừm, đại khái đã hiểu.
Phản ứng của cô yên tĩnh ngoài dự đoán.
"Không muốn nói gì à?" Thịnh Giang Bắc cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu. Chẳng lẽ không nên nhào lên ôm anh à?
Tô An An nhịn rồi lại nhịn, đôi mắt lấp lánh nhìn về phía anh: "Em muốn uống nước."
Thịnh Giang Bắc: "Ồ."
Anh xoay người đi tới chỗ tủ lạnh trong phòng bếp lấy nước, vừa quay đầu lại đã nhìn đến cô nhóc ôm chặt bé mèo trong ngực, tay điên cuồng xoa đầu mèo. Cô nhóc cúi thấp đầu, khóe miệng đã ngoác tới sau tai.
Thịnh Giang Bắc đóng cửa tử lạnh, khoanh tay, dựa nghiêng trên tủ lạnh, ung dung mà nhìn, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, nhàn nhạt nhìn An An. Một lát sau, anh ho nhẹ một tiếng, An An nhìn sang, sau khi thấy rõ nụ cười của anh thì dừng động tác trong tay lại. Bé mèo nhân lúc này trượt xuống khỏi chân cô.
Tô An An vẫn luôn nhìn anh, một giây, hai giây, ba giây, bỗng nhiên bước tới một bước dài, nhào lên. Trong giây phút Thịnh Giang Bắc hoảng hốt, Tô An An đã nhào vào người anh, ôm chặt lấy anh. Thịnh Giang Bắc theo bản năng đỡ lấy cô, không để cô ngã xuống.
"Anh đừng buông tay, em muốn ôm anh như vậy một lát."
Giọng Thịnh Giang Bắc dịu dàng mang đầy ý cười: "Ừm, anh không buông tay." Bàn tay anh đặt trên đùi cô siết chặt hơn. Hóa ra không phải không phản ứng, chỉ là phản ứng hơi chậm thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!