Bóng đêm mê người, bóng trăng cong cong mê người, dường như cơn gió biển kia cũng bắt đầu mê người, nhưng càng rung động lòng người có lẽ là cô nhóc trong ngực anh. Thịnh Giang Bắc hít sâu một hơi, chậm rãi giật giật cánh tay mình. Anh duy trì tư thế nửa ôm này đã được một lúc.
Anh cúi đầu nhìn người trong ngực. Giữa mày cô nhóc hơi nhíu lại, mắt nhắm, dáng vẻ ngủ say. Sau khi nói xong câu mất kiểm soát kia thì cô cứ vô tâm như vậy đi ngủ, chỉ để lại một mình Thịnh Giang Bắc ngổn ngang trong gió. Quá nửa thời gian, Thịnh Giang Bắc không hề chớp mắt, ánh mắt đặt trên người cô, từ cái trán đến cằm, ánh mắt lưu luyến trên khuôn mặt lớn bằng bàn tay của cô, không biết mệt, không có cảm giác nhìn mãi mà phiền, trái lại càng xem càng cảm thấy đẹp.
Lông mày cô cũng rất đẹp, vừa vặn không rậm không thưa, dáng mày thẳng, phần đuôi mày cong lên, độ dày vừa phải. Đôi mắt cũng cực đẹp, giờ phút này nhắm chặt, nhưng anh như có thể nhìn thấy dáng vẻ ngập nước khi cô mở mắt, đáy mắt luôn chứa ý cười ấm áp đáng yêu. Thịnh Giang Bắc dùng ánh mắt miêu tả từng ngũ quan của cô, bàn tay vững vàng ôm thân thể cô.
Mãi tới khi bóng đêm dày đặc đến không hòa tan được, bốn phía yên tĩnh, Thịnh Giang Bắc mới ôm cô về phòng khách sạn. Trong quá trình này, cô vẫn luôn không tỉnh, tửu lượng thật sự kém.
Thịnh Giang Bắc đặt An An lên giường trong phòng cô, đắp chăn cho cô, chỉnh lại góc chăn. Khi rời đi anh chợt nhớ tới một chuyện, tửu lượng cô kém như vậy, luôn là sau khi tỉnh sẽ quên hết tất cả, lần trước cũng vậy.
Thôi! Anh nhớ là được rồi. Dù sao cũng chạy không thoát.
***
Sáng hôm sau, Tô An An vừa tỉnh lại đã cảm thấy đầu đau như bị kẹp vào cửa. Cô nằm ở trên giường, dụi mắt, một ít ký ức chậm rãi hiện lên. Cô nhớ rõ mình đến phòng bếp tìm nước, không tìm được nước, cùng Thịnh Giang Bắc lên tầng thượng uống bia. Cô cực kỳ khát, không để ý nên đã uống hai lon hay ba lon nhỉ? Sau đó cô say, rồi sao nữa? Chuyện sau đó như nào? An An dùng sức vỗ vỗ mặt, vẫn trống rỗng, có thế nào cũng không nhớ nổi.
Cô biết tửu lượng của mình không tốt, uống rượu xong còn cực kỳ quậy. Lần trước uống say, là lúc ở nhà họ Thịnh, tiệc mừng thọ của bà cụ Thịnh. Cô uống say, sau đó s* s**ng cằm Thịnh Giang Bắc, còn la lối khóc lóc đòi sờ cằm người ta. Đây đều là Thịnh Giang Bắc kể lại với cô. Thế lần này thì sao? Cô sẽ không làm sai gì chứ? Sẽ không quấn lấy người khác đòi làm gì đó chứ? Cô nhớ rõ hình như mình ôm Thịnh Giang Bắc, sau đó thì làm gì? Cô cố gắng nhớ lại, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
An An ảo não lăn một vòng ở trên giường, sau đó úp mặt vào trong gối.
"Em đang làm gì vậy?"
Giọng đàn ông quen thuộc, Tô An An bật lên như lò xo, xoa loạn tóc mình, lắc đầu.
Thịnh Giang Bắc khoanh tay, dựa nghiêng trên khung cửa, ung dung nhìn cô, đuôi mắt là ý cười ôn hòa, mang theo sự cưng chiều không dễ phát hiện. Anh vốn đẹp trai, tùy ý tiêu sái đứng như vậy, cũng đủ làm Tô An An không chịu nổi. Huống chi ý cười nơi đáy mắt anh, khiến An An có xúc động muốn phun máu mũi vào buổi sáng sớm này.
Hôm nay anh thật sự rất khác. Tô An An không khỏi cố nhớ lại rốt cuộc tối hôm qua mình đã làm gì?
Thịnh Giang Bắc thấy cô ngồi ngây ra ở trên giường, lại tới gần vài bước, thuận tay nhặt cái chăn rơi dưới đất lên, đặt ở trên sofa: "Tối qua em lại uống say đó! Lần đầu thấy có người uống bia cũng say."
"Em cũng không biết sao tửu lượng của mình kém vậy nữa! Chắc di truyền từ bố em." Tô An An ngượng ngùng cào cào mái tóc rối, càng cào càng rối. Thịnh Giang Bắc nhìn không được, đẩy tay cô ra, bàn tay dán da đầu cô, nhẹ nhàng vuốt mấy cái, mái tóc xù lên lập tức phục tùng. Chỉ nghe anh không nhanh không chậm nói: "Ừm, em không chỉ tửu lượng kém mà uống rượu say rồi cũng khá quậy."
Tô An An giật mình, vẫn nói tới cái này. Cô cẩn thận ngửa đầu nhìn anh: "Tối qua em lại làm gì ạ?"
Ngón tay Thịnh Giang Bắc dọc theo đường lông mày của cô đến chóp mũi, sau đó khẽ vòng ở chóp mũi, nhẹ véo một cái. Động tác của anh cực kỳ thân mật, nếu trước đây, anh sẽ không làm như vậy, quá vượt rào. Nhưng hôm nay lại khác, anh yên tâm thoải mái mà làm.
Mà hiển nhiên người bị véo mũi còn đắm chìm trong khiếp sợ do sự lưu manh này của anh, còn chưa hoàn hồn, cùng lúc đó cũng xem nhẹ động tác của anh.
Thịnh Giang Bắc bỗng nhiên cúi người xuống, biểu cảm thản nhiên, một tay chống giường, một tay chắp sau lưng: "Chẳng lẽ em quên rồi à? Tối hôm qua, em rất nhiệt tình mà muốn..."
Biểu cảm của anh như hồi tưởng, lại khiến Tô An An vô cùng tò mò, muốn biết lại không dám hỏi.
"An An, cậu dậy chưa?" Giản Đan bỗng nhiên vừa gọi vừa lao vào. Ngay khi nhìn thấy ở trong phòng còn có một người khác, cô lập tức dừng chân: "Chú nhỏ, chú cũng... ở đây ạ?"
Khi cô ấy nhìn thấy tư thế của chú nhỏ và An An, giọng cũng nhỏ dần. Cô ấy nhìn thấy gì đây? Chú nhỏ đang dán sát An An, một tay chống giường, từ góc độ của cô ấy nhìn rất giống đang ôm An An. Giản Đan mặt đỏ tai hồng đứng ở tại chỗ, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Tô An An như nhìn thấy cứu tinh. Cô nghiêng đầu, vẫy tay: "Giản Đan, cậu mau qua đây. Tớ có cái này cho cậu xem."
Giản Đan chần chờ: "Cái đó, cái đó... Lát nữa tớ xem có được không?"
Tô An An nhìn cô ấy: "Không được."
Hai cô gái giằng co một chút. Thịnh Giang Bắc vuốt mũi đứng lên, nói: "Vậy hai người nói chuyện trước đi." Trước khi đi, anh xoa xoa đầu An An: "Mau rời giường, sáng nay có bữa sáng mà em thích."
Dứt lời, anh quay người đi ra ngoài.
Giản Đan đứng yên tại chỗ, ánh mắt qua lại giữa hướng cửa và An An, vẻ mặt cũng khó hiểu: "Cậu tỏ tình với chú nhỏ? Chú ấy đồng ý với cậu rồi à?"
Tô An An nhảy xuống giường che miệng cô ấy lại, kéo cô ấy đến mép giường ngồi xuống, trừng mắt nhìn cô ấy: "Cậu đừng nói bậy. Tớ còn chưa cho chú ấy biết tớ thích chú ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!