Tô An An cắn ống hút, không chút để ý hút một ngụm, tay chống cằm. Cô ngượng ngùng vì nhìn người đàn ông đối diện quá lâu nên chán đến chết nhìn ra ngoài cửa sổ. Xung quanh rất yên tĩnh như có thể cảm nhận được thời gian đang trôi, bên ngoài là ánh mặt trời rạng rỡ, bờ cát vàng, gió biển ấm áp thổi tới, Tô An An thoải mái híp mắt lại.
"Sụt."
Tô An An cắn ống hút, nhìn về phía cái cốc, nước trái cây đã thấy đáy, gần như không còn. Cô buông ống hút ra, vén tóc ra sau tai, tùy ý nói: "Chú xong việc rồi ạ?"
Thịnh Giang Bắc dựa nghiêng trên ghế, một tay khoác trên lưng ghế, một tay tùy ý gác trên mặt bàn, tư thái tùy ý thoải mái, đôi mắt sáng trong, rất hưởng thụ sự yên tĩnh hiện tại. Anh nhìn cô gái trước mặt, cười khẽ, một cơn gió biển thổi tới, trong không khí cũng trộn lẫn mùi hương ngọt thanh của cô nhóc, anh giật giật chân, thay đổi tư thế, nói: "Xong hết rồi.
Công việc lần này đơn giản, thật ra không cần tôi đến."
Tô An An gật đầu, không nói chuyện, thấy Thịnh Giang Bắc đang nhìn chằm chằm mình, biểu cảm khó hiểu. Cô theo bản năng trợn tròn mắt, nhìn anh.
Thịnh Giang Bắc bất đắc dĩ, nhắc nhở cô: "Em không tò mò vì sao tôi đến đây à?"
Còn thế nữa à! Tô An An hỏi: "Vì sao?"
Thịnh Giang Bắc: "Bởi vì…"
"Cậu nói xem, cô gái vừa rồi là sao?" Giản Đan đột nhiên tức giận đi vào, ngồi ở bên cạnh An An, đồng thời cũng cắt ngang lời nói của Thịnh Giang Bắc. Thịnh Lê đuổi theo sau, ngồi ở đối diện cô ấy, bên cạnh Thịnh Giang Bắc.
Anh ấy nhăn mặt, cài kính râm ở cổ áo, đôi mắt bình thường luôn chứa ý cười giờ phút này cực kỳ vô tội, ở một bên giải thích đến miệng khô lưỡi khô: "Vợ à, bọn họ chỉ nhờ anh chỉ đường thôi. Anh thật sự không có gì với cô ta cả?"
Giản Đan không chịu: "Còn không làm gì? Khi em nhìn sang, anh đã khoác vai người ta."
Thịnh Lê kêu oan uổng: "Cô gái kia bị vấp, anh thuận tay đỡ cô ta. Anh đã bảo không chạm vào eo người khác, cho nên đỡ vai. Hơn nữa anh lập tức buông tay, thật sự không có gì hết."
Giản Đan tùy hứng quen, từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều, sau đó lại được Thịnh Lê yêu, càng chiều tới tận trời. Cô ấy vô cùng ngang ngược: "Vậy anh không thể không đỡ à? Cô ta cao như vậy, anh không đỡ, cô ta cũng sẽ không ngã. Anh đỡ làm gì? Còn nữa, trước khi cưới đã nói, anh sẽ không chạm vào bất kỳ cô gái nào khác ngoài em ra."
Nghe đến đây, Tô An An không có mặt mũi nào bảo mình quen cô ấy, không ngờ Giản Đan ghen thì điên cuồng đến vậy. Hai người này đúng là một đôi, hai thùng giấm ở cùng với nhau, cô thầm nhủ. Rơi vào đường cùng, cô đá đá chân Giản Đan để cô ấy bớt lại một chút.
Giản Đan không chịu, nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt còn tức giận: "An An, cậu đá tớ làm gì? Chẳng lẽ tớ nói sai chắc?"
Tô An An nhìn cô ấy hai giây, lắc đầu rồi quay đi: "Cậu không sai."
Thịnh Lê cảm thấy mình cực kỳ vô tội, nghiêng đầu hỏi Thịnh Giang Bắc đứng ngoài cuộc: "Chú nhỏ, chú nói một câu công bằng đi cháu đỡ người ta chẳng lẽ là sai?"
Thịnh Giang Bắc thu ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ về, nhìn ba người lộn xộn trước mắt. Anh nhíu mày suy tư, trước khi mở miệng, ánh mắt như có như không liếc An An: "Tôi cảm thấy Giản Đan nói đúng. Chẳng lẽ vợ không quan trọng bằng cô gái khác à? Biết rõ vợ mình không vui còn làm. Tôi thấy cháu là thiếu dạy dỗ."
Anh nói rất bình thường, Tô An An nghe lại sinh lòng khác thường, tiếc nuối và chờ mong, ánh mắt lập lòe, suy nghĩ bay về hướng khác. Trong lòng cô thầm nói, về sau anh nhất định sẽ là một người bạn trai tốt.
Chỉ là anh vừa dứt lời, Thịnh Lê đã căng thẳng, chuẩn bị xong tư thế chạy bất cứ lúc nào. Chỉ nghe Giản Đan rít ra hai chữ "Thịnh Lê" từ kẽ răng, anh ấy đã chạy xa.
Hai người một trước một sau chạy ra ngoài, Tô An An vẫn luôn nhìn theo bóng dáng của họ. Giản Đan đuổi theo sau Thịnh Lê, đột nhiên ngã một cái, Thịnh Lê sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, lập tức quay đầu lại. Khi anh ấy đến gần, Giản Đan đột nhiên đứng lên, ôm chầm lấy anh ấy ra sức đánh. Thịnh Lê để mặc cô ấy đánh, bàn tay s* s**ng thân thể cô ấy, kiểm tra xem cô ấy có bị thương ở đâu không.
Tô An An hoàn hồn, bất chợt bị hai người kia khoe ân ái, cô như nhớ ra điều gì đó, hỏi anh: "Vừa rồi, chú nói vậy Thịnh Lê sẽ lại gặp xui xẻo. Vốn là Giản Đan vô cớ gây rối."
Thịnh Giang Bắc nhoẻn miệng cười, nhìn cô một cái đầy ẩn ý: "Ăn ngay nói thật mà thôi."
Tô An An không tin: "Rất nhiều chuyện nói thì dễ nhưng làm thì khó."
Thịnh Giang Bắc uống một ngụm nước chanh, hương vị ngọt lành, anh lại uống thêm một ngụm, sau đó nói: "Thịnh Giang Bắc tôi nói được thì làm được, em có thể thử xem."
Thử cái gì? Thử thế nào? Tô An An không hiểu ra sao, đồng thời lại mơ hồ phát hiện điều gì đó. Chẳng qua chút manh mối kia bị một vị khách không mời khác cắt ngang.
Lâm Thời Viễn đứng ở lối vào quán cà phê, vẫy tay với bên trong: "Giang Bắc, đến giờ cơm trưa rồi, tôi đã chuẩn bị tiệc đón gió tẩy trần cho cậu. Đưa cả cô nhóc nhà cậu theo."
Lâm Thời Viễn nói xong, khóe miệng hiện lên ý cười xấu xa. Anh ta cố ý, nhưng Thịnh Giang Bắc không so đo, tâm trạng còn rất tốt, đứng lên, thuận tay vỗ vỗ đầu Tô An An: "Ăn cơm."
Tô An An đỏ mặt, vội vàng đứng lên, ra vẻ bình tĩnh. Sau đó cô không cẩn thận đụng phải góc bàn, lại bị vướng vào ghế, được Thịnh Giang Bắc đưa tay đỡ lấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!