Giản Đan cười lạnh một tiếng, môi đỏ cong lên: "Tự anh nhìn xem, thế này gọi là chụp nghiêm túc à? Tấm này em nhắm mắt, tấm này em lệch miệng, còn tấm này… bọn em đâu? Không phải đã bảo bọn em nhảy lên thì anh chụp à? Sao cuối cùng chỉ có bầu trời, bọn em đâu?"
Giản Đan càng nói càng tức, hai người lại đấu võ mồm một phen, Tô An An đã sớm quen. Để lỗ tai yên tĩnh, cô đi xa một đoạn, vừa đứng yên dưới một cái cây, bên cạnh xuất hiện một cặp sinh đôi.
"Chị ơi, có thể giúp bọn em lấy cái dép trên cây không ạ?" Hai củ cải nhỏ nói xong, ngửa đầu nhìn cô đầy mong chờ.
Tô An An ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào hai bạn nhỏ: "Sao các em ném dép lên cây?"
"Chị gái ném."
"Em trai ném."
Hai nhóc không hẹn mà đồng thanh, chọc cho Tô An An cực kỳ vui vẻ. Cô sờ sờ đầu hai nhóc, đứng dậy chuẩn bị lấy dép cho hai đứa.
Bị ném lên cây là cái dép lê màu hồng nhạt, vướng ở chạc cây. Tô An An thử dùng tay với, thiếu một đoạn. Cô nhón chân, dùng sức nhảy lên, vẫn thiếu chút nữa, thử thêm vài lần, luôn bị thiếu chút nữa.
Tô An An thất bại cúi đầu nhìn hai đứa nhóc ở bên cạnh, đều là đôi mắt trông mong, tay nhỏ đã nắm lại vì căng thẳng, miệng lẩm bẩm: "Nếu không lấy được, mẹ sẽ mắng bọn em, chắc chắn sẽ không đưa bọn em đi ăn kem."
Tô An An lại thử hai lần, vẫn không được. Cô nhìn quanh bốn phía, phát hiện cách đó không xa có một cục đá, có thể dùng để kê chân. Cô bê cục đá tới, bởi vì diện tích cục đá không lớn, cho nên hai chân cô giẫm lên nhau, đứng trên cục đá, sau đó dùng sức duỗi dài cánh tay. Ngay lúc sắp với tới, một cánh tay lướt qua đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng cầm lấy cái dép lê kia.
Cô quay đầu lại nhìn, không hề chuẩn bị mà chạm vào một đôi mắt đen nhánh như chấm mực của người đàn ông. Cô lập tức bị thu hút, bên tai không kiềm được quanh quẩn lời Giản Đan nói.
5 giờ sáng, chú ấy từ phòng cậu đi ra. Tô An An bất an cọ chân phải lên mu chân trái, sau đó, vì cục đá quá nhỏ mà hụt chân.
"Ối!"
Thịnh Giang Bắc chưa kịp duỗi tay đỡ cô, cô cũng đã ngã xuống. May mà cục đá rất thấp, cô bị ngã không nặng, chỉ là mông chạm đất hơi tê, tạm thời không cách nào đứng lên. Mặt cô còn hơi ngây ra, hiển nhiên là không thể tin mình thật sự bị ngã.
Hai đứa bé bên cạnh lại cười to không chút khách khí.
Rõ ràng Tô An An không dùng nổi sức. Cô chống tay xuống đất, thử một chút, không đứng lên được, có chút đỏ mặt xấu hổ.
Vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu, Thịnh Giang Bắc buồn cười, khóe miệng hơi cong lên. Anh quay đầu đi, sau đó duỗi tay ra, sau một lát không có đáp lại, anh quay đầu nhìn người đang ngây ra: "Còn không mau đứng dậy. Trẻ con còn giỏi hơn em đó, lớn vậy rồi còn ngã."
Lời răn dạy không hề có uy lực, còn làm Tô An An ngọt ngào trong lòng. Cô mím môi, đưa tay ra, mới đặt lên bàn tay anh đã bị nắm chặt lấy. Hai người cùng dùng sức, cuối cùng Tô An An cũng đứng lên được. Cô vừa vỗ vỗ cát dính ở mông, vừa đi theo Thịnh Giang Bắc.
Thịnh Giang Bắc đưa dép cho hai đứa nhỏ. Củ cải nhỏ nhận dép, lập tức đi vào chân, nhảy cẫng lên nói: "Cảm ơn anh chị ạ."
Anh? Đã nhiều năm rồi Thịnh Giang Bắc không được mấy đứa bé gọi là anh. Đột nhiên nghe thấy, còn không quen, anh cứng đờ duỗi tay sờ sờ đầu hai đứa nhóc, cố gắng ôn hòa khen một câu: "Ngoan."
"Ui da, chuyện gì thế này?" Một giọng nam trong trẻo sang sảng đột ngột chen vào. Tô An An nhìn qua đầu vai Thịnh Giang Bắc, là một người đàn ông diện mạo bình thường, chỉ có đôi mắt giống chim ưng kia khiến anh ta có vẻ không giống người thường.
Hiển nhiên, anh ta rất quen thân với Thịnh Giang Bắc, vừa tới đã khoác vai anh, sau đó vươn tay phải với Tô An An, cợt nhả nói: "Người đẹp, xin chào."
Tô An An nhìn chằm chằm cái tay trước mắt hai giây, không bắt lấy mà chỉ lễ phép gật đầu: "Chào anh."
Thịnh Giang Bắc rất vừa lòng với phản ứng của An An. Anh cũng không định giới thiệu để hai người quen nhau. Trùng hợp, đôi song sinh kia quay lại tìm An An chơi, Tô An An theo hai đứa nhỏ đi xa.
***
Hai người bạn đã lâu không gặp, nằm trên ghế dưới bóng cây, câu được câu không nói chuyện phiếm. Rõ ràng Thịnh Giang Bắc không tập trung, ánh mắt như có như không đưa về hướng nào đó. Từ sự căng thẳng khi nhìn thấy cô nhóc đứng chênh vênh trên cục đá vừa nãy, cho đến bây giờ tâm thần không yên, Lâm Thời Viễn rất nhẹ nhàng suy đoán ra kết quả.
"Thích người ta?" Lâm Thời Viễn nhìn Thịnh Giang Bắc, cười nhạt.
"Ừ." Thịnh Giang Bắc không phủ nhận, lười biếng tùy ý, câu được câu không trả lời anh ta.
"Tuổi quá nhỏ, chơi chơi thì được." Lâm Thời Viễn đánh giá An An ở nơi xa, vuốt cằm nói đầy ám chỉ.
Thịnh Giang Bắc nhàn nhạt liếc anh ta, trong đôi mắt sâu thẳm là cảm xúc không vui, giữa mày đã sớm nhíu thành nếp gấp. Lâm Thời Viễn liếc anh một cái, thầm giật mình: "Thịnh Giang Bắc, cậu đùa thành thật đấy à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!