Chương 33: (Vô Đề)

Tô An An nhỏ giọng nức nở trong chốc lát. Sau khi bóng ma trong lòng tan biến thì cô mới bừng tỉnh phát hiện động tác của mình bất lịch sự cỡ nào. Cô coi Thịnh Giang Bắc như một thân cây, ôm chặt lấy anh, dựa vào anh như một con lười.

Anh vẫn luôn vỗ lưng cô, mãi tới khi cô thật sự bình tĩnh, mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là giây tiếp theo anh không khỏi suy nghĩ lung tung, cảm xúc dưới tay thật sự là quá mềm mại giống ôm một miếng bọt biển ấm áp, có mùi thơm. Anh không nỡ buông tay, nhưng "bọt biển" trong ngực đã giãy giụa, anh hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi buông tay.

Tô An An mặc đồ ngủ dáng hoodie, kiểu gấu trúc, có mũ, che khuất nửa khuôn mặt cô, đỉnh đầu có hai cái tai. Cô co người lại ngồi ở trên giường, vẫn không dám nhìn hình ảnh dừng lại trên tivi.

Thịnh Giang Bắc ngồi trên ghế. Có lẽ anh vừa mới về, còn chưa thay quần áo vẫn mặc áo sơ mi, vạt áo hơi nhăn. Tô An An hít hít mũi, ngửi được mùi khói, không khỏi nhỏ giọng nói: "Chú hút thuốc."

Thấy cô đã khôi phục, Thịnh Giang Bắc giãn mày, âm thầm buồn cười. Đúng là mũi cún mà! Anh nói: "Không có! Lúc mở họp, những người khác hút thuốc, chắc là bị ám." Anh giải thích xong, bỗng nhiên thay đổi chủ đề, chỉ vào tivi hỏi: "Còn muốn tiếp tục xem không?"

Đương nhiên không rồi! Tô An An lập tức lắc đầu, vẫn không nhìn tivi. Thịnh Giang Bắc duỗi tay lấy điều khiển từ xa ở trên chăn, tắt tivi rồi nâng cổ tay nhìn giờ, đã 9 giờ.

"Tôi về phòng tắm rửa một chút. Em ở một mình không sao chứ?"

"Em bảo Giản Đan ở với em."

"Phòng bọn họ đã tắt đèn, em xác định cô ấy sẽ quay về à?"

Đồ phản bội này! Tô An An căng da đầu, làm bộ dũng cảm, bảo Thịnh Giang Bắc nhanh trở về.

"Nếu thật sự không được thì đêm nay tôi ở lại đây với em." Thịnh Giang Bắc đi đến nửa đường thì dừng lại, nghiêm túc hỏi cô.

Tô An An lắc đầu, lại lắc đầu: "Thật sự không cần. Em ở một mình được."

Có lẽ Thịnh Giang Bắc thật sự không tin cô lời nói, cười khẽ rời đi, cuối cùng còn săn sóc đóng cửa phòng lại cho cô.

Trong nháy mắt cửa đóng lại, căn phòng im phăng phắc, trái tim vốn đã về vị trí của Tô An An lại bắt đầu không ngừng nhích lên trên, bất ổn. Tiếng gió vù vù bên tai đã sớm thay đổi cảm nhận, gió đêm thổi vào từ cửa sổ rộng mở, thổi tới sau lưng cô lạnh run.

Cuối cùng, cô chạy đến phòng khách bằng tốc độ nhanh nhất. Nghe được tiếng nước đứt quãng trong phòng Thịnh Giang Bắc, trái tim cô mới yên ổn.

Cho nên, khi Thịnh Giang Bắc lau tóc đi ra thì nhìn thấy Tô An An ngồi một mình yên lặng ở sofa phòng khách. Sau khi nghe được tiếng động, cô quay đầu lại, nhìn anh bằng ánh mắt sáng quắc.

Thịnh Giang Bắc không quá tự nhiên, buông khăn lông trong tay, cài kín cúc áo ngủ, ho khẽ một tiếng phá tan sự im lặng: "Sao còn chưa ngủ?"

Tô An An vịn vào sofa: "Không dám. Lời chú nói còn tính không?"

Thịnh Giang Bắc nghe vậy, gật đầu.

Hai người một trước một sau vào phòng. Lần đầu tiên Tô An An ngủ trước mặt một người đàn ông, luôn muốn tư thế ngủ phải tao nhã một chút, không thể quá bất nhã, vì thế cô nằm thẳng tắp không nhúc nhích như một xác chết, trên thực tế khó chịu thì khó chịu muốn chết.

Thịnh Giang Bắc cho rằng vì đèn sáng, cô không ngủ được nên tắt điện. Tô An An hoảng sợ, kêu sợ hãi một tiếng.

Thịnh Giang Bắc s* s**ng đi đến mép giường, đặt tay lên vai cô, ấn cô nằm về trên giường: "Nằm xuống ngủ đi. Tôi ở đây, chờ em ngủ tôi mới đi."

Bởi vì biết bên cạnh mình có một người, lại là trong bóng đêm, cô đổi tư thế, hai chân kẹp chăn, trong ngực ôm gối đầu, rất nhanh đi vào giấc ngủ.

Trong phòng rất yên tĩnh, tối đen như mực, Thịnh Giang Bắc ngồi trên ghế, ánh mắt vẫn luôn dính ở bóng người trên giường, cảm thấy trái tim như được lấp đầy. Anh thay đổi mấy tư thế, đều không quá thoải mái, vì thế dứt khoát đi sang phía bên kia giường, nhẹ nhàng nằm lên. Ban đầu anh chỉ định nằm nửa tiếng, vậy mà vừa nằm xuống đã ngủ mất rồi.

Đêm nay, Tô An An ngủ rất say. Cô cho rằng sẽ gặp ác mộng, cuối cùng lại tỉnh dậy trong giấc mộng ngọt ngào. Cô vừa vuốt miệng mình vừa nhìn chằm chằm chiếc ghế dựa trống không kia, đỏ mặt không biết là vì vừa tỉnh hay lý do khác.

Cô vùi mặt vào chăn, hồi tưởng lại giấc mơ kia. Thật ra cô đã sớm không nhớ rõ nội dung giấc mộng, chỉ có cuối cùng, Thịnh Giang Bắc trong mộng dịu dàng hôn lên môi cô. Cảm xúc chân thật như vậy, Tô An An hoảng hốt cảm thấy căn bản không phải một giấc mộng.

Tô An An nghĩ lung tung một lúc rồi tự gõ đầu mình, sau đó đứng dậy.

Tô An An rửa mặt xong, thay quần áo rồi ra khỏi phòng. Vừa mở cửa ra đã thấy Thịnh Giang Bắc ngồi một mình trước bàn ăn, thản nhiên tự đắc đọc báo. Nghe tiếng động, anh nhướng mày nhìn qua, trên khuôn mặt đẹp trai tao nhã hiện lên nụ cười: "Đêm qua ngủ ngon không?"

Tô An An sờ mặt, nhỏ giọng nói: "Rất ngon ạ."

Thịnh Giang Bắc gật đầu, uống một ngụm sữa bò, mở báo ra: "Vậy là tốt rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!