Chương 32: (Vô Đề)

"An An, hai ngày cuối tuần có rảnh không? Tớ với Thịnh Lê chuẩn bị ra ngoài chơi một chuyến, muốn đi cùng không?"

Khi Giản Đan gọi đến, Tô An An đang nằm ở trên giường đắp mặt nạ. Cô không dám mở miệng quá to, âm thanh như ngậm trong miệng, lúng búng không rõ: "Đi đâu?"

"Thành phố Trường Ninh, bãi biển Dương Quang, còn có bikini, muốn đi cùng không?"

Tô An An lật người, một góc váy ngủ vén lên, lại bị cô kéo xuống. Cô nghịch móng tay mình, cắn răng một cái đồng ý: "Được, khi nào xuất phát?"

"Ngày mai. Không phải chiều thứ sáu cậu được nghỉ à? Chúng ta xuất phát vào thứ sáu, đến lúc đó tớ đón cậu."

Giản Đan vừa dứt lời, lưu loát ngắt máy. Tô An An nhìn chằm chằm màn hình di động một lúc, ánh mắt lướt qua một dãy số khác trên lịch sử trò chuyện, nhớ tới cuộc gọi không lâu trước đó. Là Thịnh Giang Bắc gọi tới hỏi cô vì sao hôm nay không đến cho mèo ăn? Vì sao? Chú nói xem vì sao?

Tô An An đầu chui vào trong chăn, nhưng mà bỗng nhiên nhớ tới trên mặt mình có đắp mặt nạ, cứng rắn ngừng lại nửa đường. Cô nằm ở trên giường, bỏ mặt nạ ra, lăn lộn vài vòng, thật sự quá bực bội. Tối đó sau khi trở về, Tô An An càng nghĩ càng cảm thấy thẹn thùng. Mấy ngày tới không đi cho mèo ăn nữa, miễn cho gặp được anh, cô sẽ chạy trối chết. Qua mấy ngày, chuyện này phai nhạt, cô lại tiếp tục đến.

Cô thầm hạ quyết tâm, trong lòng cũng dần yên ổn, không khỏi bắt đầu tính toán đi ra ngoài phải mang đồ gì.

Cô nằm ở trên giường, chân đạp lên tường trắng, đầu rũ ở mép giường, bỗng nhiên nghe được tiếng mở cửa, quay đầu nhìn sang. Cao Phán từ bên ngoài về, tối nay câu lạc bộ tiếng Nhật của cô ấy có hoạt động. Cô ấy mặc đồ cosplay, đội tóc giả sáng màu và lens cùng tông màu, liếc mắt nhìn sang, thật sự không nhận ra.

Cao Phán ham thích những hoạt động này, lúc trước lựa chọn chuyên ngành tiếng Nhật, phần lớn bởi vì thích manga và anime(*). Thỉnh thoảng cô ấy tham gia một vài hoạt động, ngẫu nhiên sẽ dẫn cả Tô An An theo. Dưới tình huống bị ép bất đắc dĩ, Tô An An cũng tham dự vài lần, hiện nay đã quen với dáng vẻ này của cô ấy. Cô xoay người hỏi Cao Phán: "Thế nào?

Hôm nay thuận lợi chứ?"

(*) Manga: (tiếng Nhật: kanji: , hiragana: まんが, katakana: マンガ) là một cụm từ trong tiếng Nhật chỉ thể loại truyện tranh và tranh biếm họa. Manga chỉ riêng về mảng truyện tranh sản xuất tại Nhật Bản.

Anime: được phát âm là a

-ni

-me, là từ vay mượn từ chữ animation có nghĩa là phim hoạt hình. Từ này dung để chỉ các bộ phim hoạt hình sản xuất tại Nhật Bản hay mang phong cách Nhật.

"Đương nhiên thuận lợi. Bọn tớ đã nói chuyện với giáo viên phụ trách hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường. Cuối tháng Sáu kỷ niệm ngày thành lập trường, bọn tớ sẽ lên sân khấu biểu diễn, vũ điệu hầu gái (*)." Cao Phán vừa nói chuyện vừa tháo tóc giả, cẩn thận đặt lên bàn. Cô ấy quay người lại, mắt trợn tròn, ồn ào: "An An, biết ngực cậu lớn, có thể suy xét đến tâm tình của tớ không?

Ghét nhất mấy đứa con gái mà thịt đều dồn vào đúng chỗ như cậu á."

(*) Vũ điệu hầu gái: Các màn trình diễn theo phong cách maid cafe của Nhật Bản, nơi các cô gái mặc trang phục hầu gái dễ thương và thực hiện những điệu nhảy đáng yêu, thường đi kèm với nhạc pop sôi động.

Tô An An không hiểu ra sao, cúi đầu. Cô mặc váy ngủ hai dây, vừa rồi cô lăn lộn ở trên giường, dây bị lệch sang bên, bị lộ ra một khoảng nho nhỏ. Cô vội vàng kéo lại dây, kéo kín chăn, cũng bởi vì Cao Phán nói mà chuyện đã sắp quên lại nhảy lên trong lòng. Ui da!

Cô quấn chăn, đưa lưng về phía Cao Phán, nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

Ngày tới là thứ sáu, Tô An An lên lớp xong, đeo ba lô to tập hợp với vợ chồng Giản Đan.

Từ rất xa, Giản Đan đã bắt đầu vẫy tay. Tô An An sợ bọn họ chờ sốt ruột, bước chân không khỏi nhanh hơn một ít. Ba lô khoác trên vai hơi nặng, khi Tô An An dừng lại thì th* d*c, Giản Đan đưa một chai nước qua, hai người nhìn nhau cười.

"An An, hai ta đã lâu không ra ngoài với nhau. Lần gần nhất là hồi tớ học năm hai đại học, khi đó cậu vừa thi đại học xong. Tâm trạng tớ không tốt, muốn đi chơi một chuyến. Cậu vừa nghe thì lập tức bảo đi cùng tớ, hai chúng ta giấu người nhà lén chạy đến Vân Nam, chơi một tuần liền. Sau khi trở về chúng ta bị nhốt ở trong nhà hai ngày." Giản Đan lải nhải nhớ lại ngày xưa. Tô An An uống nước, thoải mái hơn nhiều, nghe cô ấy nói, cũng nhớ tới lần đó.

Cô và Giản Đan biết nhau từ nhỏ. Bố mẹ cô đều là bác sĩ, mẹ Giản Đan là bác sĩ, cùng một khoa với mẹ Tô. Dần dà, các cô cũng quen nhau. Giản Đan lớn hơn cô hai tuổi, phần lớn thời điểm đều là Giản Đan chăm sóc cô.

Thịnh Lê ở bên cạnh nghe vậy, cũng nói đến mùa hè năm đó: "Khó trách nghỉ hè năm ấy anh về ở một tuần mà không gặp được em. Hóa ra là chạy đến Vân Nam."

Tô An An tới gần Thịnh Lê: "Vậy anh có biết vì sao cậu ấy đi Vân Nam không?"

Thịnh Lê lắc đầu: "Vì sao?"

"Bởi vì…" Tô An An còn chưa nói đã bị Giản Đan che miệng lại, tức muốn hộc máu mà nói: "Tô Tiểu An, không cho cậu nói."

Hai người cãi nhau ầm ĩ, cuối cùng Thịnh Lê vẫn không biết vì sao năm ấy Giản Đan đến Vân Nam.

Khi đến sân bay, Thịnh Lê không vội mua vé, mà là ngồi ở bên ngoài đợi một lúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!