Chương 3: Lời đồn

Lúc tin nhắn của Giản Đan gửi tới, Tô An An đang ngồi ngoài hành lang lầu một. Trong nhà đang có rất đông người lớn vây quanh chị họ giảng đạo lý ở chung giữa vợ chồng. Cô không đành lòng nhìn chị họ, đành đứng ở bên ngoài một mình.

"An An, he he, vừa rồi cụ của Thịnh Lê nói muốn giới thiệu cậu cho chú ba."

Tô An An vuốt di động nóng bỏng, trong lòng không nhịn được muốn nói vậy cũng vớ vẩn quá rồi đó! Có điều cô còn chưa kịp trả lời, Giản Đan đã nhắn luôn: "Cụ biết chú út từng gặp cậu nên hỏi ý kiến của chú ấy, cậu đoán chú út nói thế nào?"

Nói như thế nào? Cô cũng muốn biết, không hiểu sao lại thấy hơi hồi hộp. Tuy rằng cảm giác này cực kỳ hoang đường, nhưng Tô An An lại không kiềm được lòng hiếu kỳ. Cô ngồi ở hàng lang ngoài cửa, mùi vị mục nát từ nhà cũ tỏa ra quanh quẩn nơi chóp mũi, bên tai là tiếng huyên náo trong phòng. Cô nghiêng đầu nhìn sang thì thấy chị họ đang ngồi giữa mọi người, cười xinh đẹp, vẻ mặt e thẹn của cô dâu đang chờ gả, dường như những buồn bã uể oải, bất đắc dĩ thở dài vừa rồi chỉ là ảo giác của Tô An An.

Cô xoa mặt, tầm mắt lần nữa tập trung vào điện thoại, nhưng như thể Giản Đan muốn trêu đùa cô, lâu như vậy cũng không trả lời.

Thật ra cũng không lâu lắm, mới chỉ ba, năm phút mà thôi.

Mười phút sau, âm báo tin nhắn đặc biệt của di động vang lên, khiến cô giật mình luống cuống chân tay, nhưng còn chưa mở di động ra kiểm tra, một bàn tay bỗng nhiên vươn ra từ bên cạnh, nhanh chóng cướp lấy điện thoại của cô.

Tô An An ngẩng đầu, mừng rỡ nhìn người tới, nói: "Sao anh cũng về thế?"

Chung Mạch cười ấm áp, ỷ vào ưu thế chiều cao mà xoa đầu Tô An An: "Anh mới trở về từ Bắc Kinh, vừa đến nhà thì nghe nói em và dì An đã về, cho nên mới qua xem." Dứt lời anh ấy lớn tiếng chào hỏi người lớn trong nhà, thoải mái cởi mở, vẫn giống như mọi khi, khiến người lớn khen không dứt miệng, nói anh ấy ngày càng đẹp trai. Có điều, tất cả sự chú ý của Tô An An đều tập trung trên chiếc điện thoại bị anh ấy nắm trong tay.

Thấy dáng vẻ này của cô, anh ấy buồn cười nói: "Trong cái điện thoại này có của báu gì à? Để anh xem nào."

Chung Mạch tỏ ra cảm thấy hứng thú với di động của cô, mà điện thoại của Tô An An lại không cài đặt mật khẩu, khẽ vuốt một cái là mở được. Cô vội vã nhảy lên giành lấy di động trong tay anh ấy, nhanh chóng nhét vào túi áo trên, sau một loạt động tác, trong lòng rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

Theo bản năng, cô không muốn cho những người khác thấy tin nhắn của Giản Đan.

Chung Mạch gõ trán cô, khẽ xì một tiếng: "Quỷ hẹp hòi."

Tô An An đẩy tay anh ấy ra, xoa trán: "Anh được nghỉ à? Cho nên mới về?"

"Anh nghỉ việc rồi." Chung Mạch bình tĩnh ném ra một quả bom lớn, khiến Tô An An kinh ngạc trợn tròn mắt.

Thật sự là bất ngờ, sau khi Chung Mạch tốt nghiệp đại học thì ở lại Bắc Kinh, vào làm trong một công ty thuộc top 500 hiện nay, đã công tác gần ba năm, giờ bất ngờ nghỉ việc. Cô nóng nảy hỏi anh ấy: "Đang yên đang lành sao anh lại nghỉ việc? Anh có thể ở lại Bắc Kinh, dì Chung vui lắm đó."

Cô và Chung Mạch quen nhau từ rất sớm, vào khoảng thời gian nghỉ hè lớp một của cô. Chung Mạch lớn hơn cô ba tuổi, thường xuyên dẫn cô chạy khắp nơi, hái trộm đào, câu tôm hùm nhỏ. Sau này anh ấy thi đại học rồi theo học ở Bắc Kinh, Tô An An cũng lên cấp ba, hai người mới dần dần ít liên hệ. Mãi đến ngày Tô An An thi đại học, vừa ra khỏi trường thi đã nhìn thấy Chung Mạch đứng ở cửa trường trung học Số Một của thành phố S, nụ cười vẫn hệt như năm đó, trong sự thân thiết còn mang theo vẻ lưu manh của đám con trai.

Ngày đó, anh ấy hỏi trường đại học trong mơ của cô, Tô An An vô tâm đi về phía trước, phấn chấn bồng bột nói: "Đại học S."

Chung Mạch im lặng vài giây, hỏi tiếp: "Sao không muốn đi Bắc Kinh, đến chỗ anh, anh còn có thể chăm sóc em."

Tô An An nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Em vẫn muốn ở nhà."

Dứt lời, cô lại chạy về phía trước vài bước, toàn thân tràn đầy vẻ mãn nguyện sau khi dỡ xuống gánh nặng, có điều ánh mắt sáng ngời của chàng trai phía sau bỗng chốc tối sầm xuống.

Bên này, Chung Mạch giải thích: "Anh tìm được công việc mới cho nên nghỉ việc, có điều, công ty phái anh đến thành phố S."

Tô An An mừng rỡ trong một thoáng, nhưng càng tiếc hận nhiều hơn: "Công ty cũ của anh tốt như vậy, tiếp tục làm thì tiền đồ sáng sủa, còn nghỉ việc làm gì. Anh đúng là ngốc."

Dưới ánh đèn mờ trên hàng lang, Chàng trai trẻ mặc áo khoác màu đen đơn giản, còn tối hơn màn đêm, đường nét gương anh mặt rõ ràng, sống mũi thẳng tắp, mắt hai mí sâu, cùng với phần cằm có thể nhìn thấy vết tích của gốc râu, chỉ thấy anh ấy cười khẽ: "Công việc có quan trọng đi nữa thì vẫn phải lấy vợ, vừa vặn cô gái anh thích ở thành phố S."

Tô An An: "Thật á! Người thế nào vậy? Hôm nào anh hẹn cho em gặp với. Tốt xấu gì em cũng được coi như là em gái anh."

Cô cười vui vẻ, mắt cong cong, nhưng nụ cười trên môi Chung Mạch dần trùng xuống, bất đắc dĩ vỗ vai An An, nói bâng quơ: "Có cơ hội rồi nói."

Tối muộn, người trong trấn nhỏ không có cuộc sống về đêm, sớm đã đóng cửa nhà xem ti vi. Dì Chung đứng ở bên đường đối diện gọi tên Chung Mạch. Anh ấy bất đắc dĩ cười: "Anh về trước đây, ngày kia anh đi tiễn em. Nói rồi nhé, anh tới thành phố S là em phải tới đón anh."

Tô An An cắm hai tay vào túi, cầm điện thoại di động hơi nóng trong tay, hai ngón tay v**t v* mép điện thoại, nét mặt như thường, cười gật đầu: "Vâng, anh mau đi đi, dì lại gọi anh kìa."

Chung Mạch đi vài bước, quay đầu lại, đã sớm không thấy bóng dáng của cô, anh cười mắng: "Đúng là vô lương tâm."

Tô An An xoay người rút điện thoại ra, đã có hai tin nhắn chưa đọc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!