Sau khi quay lại xe, Thịnh Giang Bắc đeo tai nghe bluetooth rồi gọi điện thoại cho Tô An An. Điện thoại mới reo một lúc đã kết nối, giọng trong trẻo mang theo sự mềm mại đặc trưng của thiếu nữ thành phố S của Tô An An từ ống nghe truyền đến, lười biếng tùy ý a lô một tiếng.
Thịnh Giang Bắc nghe được giọng cô, đáy mắt hiện lên ý cười, ngón tay v**t v* hoa baby trên ghế, giọng càng thêm ôn hòa so với ngày thường: "Tôi bắt đầu đi."
Tô An An nhẹ nhàng phù một tiếng, lẩm bẩm: "Còn tưởng chú lại có chuyện không đến được."
Thịnh Giang Bắc dừng lại chờ 60 giây đèn xanh đèn đỏ, ngón tay gõ lên tay lái, không kiềm được mà muốn nói chuyện thêm với cô trong chốc lát: "Ở trong mắt em, tôi không đáng tin vậy à? Chuyện đã đồng ý còn sẽ đổi ý."
"Không phải đâu. Chú bận rộn như vậy, em cho rằng chú lại có việc."
Cô khe khẽ oán giận, giọng điệu quen thuộc, vừa yêu kiều vừa giận dỗi. Thịnh Giang Bắc càng thêm vui vẻ, thoải mái cười to, tiếng cười sang sảng trong trẻo. Nếu có người quen biết Thịnh Giang Bắc nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của anh, có lẽ sẽ hoài nghi có phải người đàn ông này đã bị đánh tráo hay không. Thịnh Giang Bắc là người mặt lạnh không lộ vui buồn, không hợp tâm sự, cười to thành tiếng như vậy vẫn là lần đầu.
Tô An An nghe được tiếng cười của anh, phát hiện lời nói vừa rồi của mình có ý khác, hơi bực mà nói: "Em chỉ nói bừa thôi, chú đừng để trong lòng."
Bên kia, bỗng nhiên truyền đến tiếng bóp còi "bíp bíp", Tô An An hỏi: "Tiếng gì vậy?"
Đèn từ đỏ chuyển sang xanh, bởi vì nói chuyện điện thoại mà anh chậm chạp không khởi động xe, người phía sau không chờ được, không ngừng ấn còi. Tay trái Thịnh Giang Bắc dán lên tai nghe, nói với cô: "Tôi đang lái xe, khoảng nửa tiếng nữa sẽ đến…"
Anh còn chưa nói xong, bên kia bỗng nhiên truyền đến tiếng hô của Tô An An, nghe như bị kinh sợ.
Thịnh Giang Bắc nghe vậy hỏi cô: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Em không cẩn thận làm đổ nước." Tô An An nói chuyện lí nhí, giọng hơi nhỏ, nghe vào có cảm giác như chột dạ.
Thịnh Giang Bắc lắc đầu bật cười. Đúng là trẻ con, tay chân vụng về, bởi vì việc ngoài ý muốn của Tô An An, cuộc trò chuyện đành phải kết thúc.
Anh cúp máy, đánh tay lái, rẽ ở ngã tư đường. Còn cách điểm đến 20 phút nữa, anh cố ý lừa cô nhóc, muốn cho cô một niềm vui bất ngờ.
Dọc theo đường đi, ánh mắt Thịnh Giang Bắc thỉnh thoảng lại đưa về những chấm li ti hồng phấn kia, tốc độ xe không ngừng tăng nhanh.
***
Tô An An thật sự không cẩn thận làm đổ nước, nhưng lúc này sự chú ý không phải ở nước trên đất, mà là Chung Mạch một lần nữa đi vào. Chỉ thấy trong tay anh ấy ôm một bó hoa hồng to, từ xa nhìn lại, khuôn mặt tuấn tú của anh ấy sắp chôn trong bó hoa, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Tô An An nghẹn họng nhìn trân trối. Cô đứng tại chỗ, tay chỉ về phía anh ấy, sững sờ không nói nổi một câu, trong đầu như tơ vò.
Chung Mạch đứng ở cách đó không xa. Ánh nắng buổi sáng tươi sáng động lòng người, nắng xuyên qua cửa kính phản chiếu lên mặt anh ấy, một nửa trong tối một nửa ngoài sáng, thân hình cao gầy của anh ấy bị kéo dài, đáy mắt toát ra ý cười tự tin. Tất cả hình ảnh như trong phim, thời gian trôi chậm hơn, nhưng tất cả những thứ này làm Tô An vô thức sợ hãi.
Một loại cảm giác khó hiểu bao phủ cô, cô không khỏi nhớ tới đoạn đối thoại của anh ấy và Cao Phán.
Con gái có giác quan thứ sáu, mà thường sẽ rất chính xác. Bàn tay Tô An An dán lên mặt bàn, lùi một bước dài đến không thể lùi lại nữa.
Chung Mạch ôm hoa tới gần, ngoài cửa đã có người qua đường bị hấp dẫn, nhưng đều bị bà chủ có lòng tốt ngăn lại ngoài cửa.
Chung Mạch đi vào từ cửa, chậm rãi đến gần Tô An An. Anh ấy mím môi, cười bất đắc dĩ: "An An, em còn lùi về phía sau, chắc sẽ đổ bàn của người ta đấy."
Tô An An nắm chặt góc bàn, l**m đôi môi đã khô cong. Cô căng thẳng tới đổ mồ hôi tay, cố gắng dùng giọng bình tĩnh, khô cằn hỏi: "Anh làm gì vậy?"
Chung Mạch nhún vai: "Rõ như vậy còn không nhìn ra à?"
Dứt lời, trong tay anh ấy bỗng nhiên xuất hiện một hộp vuông màu đen. Anh ấy nhẹ nhàng mở ra, bên trong là một chiếc đồng hồ nữ, mặt đồng hồ tinh xảo, dây đồng hồ bằng da màu nâu, lẳng lặng nằm ở hộp.
"Còn nhớ chiếc đồng hồ này chứ?"
Lúc này, Tô An An nào có tâm trạng nhìn kỹ cái đồng hồ kia. Cô chỉ liếc mắt một cái, lắc đầu mà không hiểu ra sao.
Chung Mạch nhìn chiếc đồng hồ kia, có chút hoài niệm nói tới chuyện cũ: "Biết ngay em quên rồi mà. Năm đó nghỉ hè, không biết em tìm đâu ra quyển tạp chí, trên đó giới thiệu một chiếc đồng hồ, em mê lắm, có thời gian đều lấy ra ngắm."
Phải không? Tô An An loáng thoáng nghĩ ra, đúng là chiếc đồng hồ này hơi quen. Cô nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!