Tô An An đi ra từ cửa bắc của trường. Hôm nay là cuối tuần, cổng trường có rất nhiều sinh viên qua lại, còn có xe taxi đậu. Chỗ hẹn hơi xa, là một nhà hàng tại gia mà cô lựa chọn riêng, theo khẩu vị của Thịnh Giang Bắc. Trên mạng có rất nhiều lời khen, đồ ăn tinh xảo, mùi vị ôn hòa. Cô đã đặt trước hai ngày, bây giờ phải đi chiếm chỗ.
Phía trước vừa hay có một chiếc xe taxi chuẩn bị dừng lại, cô bước lên hai bước, vội vã vẫy tay. Quả thực xe taxi dừng ở trước mặt cô, khách bên trong mở cửa xe, lộ ra một gương mặt đẹp trai, rạng rỡ như ánh mặt trời.
Chung Mạch lùi ra sau, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, nói với An An đang sững sờ: "Còn không lên đi?"
Tô An An không lên xe, đứng ở tại chỗ. Vì chuyện của Cao Phán, cô không có sắc mặt tốt với anh ấy, giọng điệu cứng đờ: "Em không lên, em còn có chuyện khác."
Nụ cười của Chung Mạch cứng lại. Anh hơi xấu hổ, dẫu sao cũng là bạn từ bé với nhau, trái tim Tô An An lập tức mềm lại. Nhưng cô vẫn không lên xe mà ôn tồn giải thích: "Hôm nay em có hẹn với bạn. Trước đó, anh ấy từng giúp em nên hôm nay em mời anh ấy đi ăn để cảm ơn."
"Bạn nào? Mặc đẹp vậy?" Chung Mạch híp mắt đánh giá chiếc áo liền váy trên người cô. Màu vàng nhạt càng tôn lên làn da trắng nõn của cô, mái tóc đen xõa trên vai, đeo kính áp tròng, trang điểm nhẹ, xinh xắn đứng ở cổng trường. Thỉnh thoảng có nam sinh quay lại nhìn cô khiến Chung Mạch cảm thấy tức giận vô cớ, có cảm giác như cải trắng mình trông từ nhỏ tới lớn bị một đám heo thương nhớ. Anh ấy không nói hai lời kéo cô vào xe.
Tô An An lảo đảo một cái, ngã vào ghế ngồi. Cô vội ngồi nghiêm chỉnh lại, tức giận: "Chung Mạch, anh làm gì đấy?"
"Không sao cả, tìm em ăn cơm với anh." Chung Mạch nhe răng trợn mắt cười, không chút để ý vỗ vỗ đầu cô.
Tô An An ngồi thẳng người, sửa sang lại làn váy, liếc anh ấy: "Em có hẹn, lần sau ăn cơm với anh."
Chung Mạch: "Không được! Lần sau, lần sau, em đã nói mấy lần rồi. Hôm nay em nhất định phải ăn bữa cơm với anh."
Tô An An lắc đầu, nhất định không chịu.
Tim Chung Mạch đập thình thịch, có cảm giác không ổn. Anh ấy lộ ra nụ cười ấm áp đặc trưng, hỏi cô như người anh lớn: "An An, đối tượng hẹn hò hôm nay của em là đàn ông à?"
Tô An An trộm nhìn anh ấy một cái, mắt chớp chớp, không tình nguyện gật đầu.
Chung Mạch nghẹn một hơi trong cổ họng, không ngừng ho khan. Anh ấy ho tới ch** n**c mắt, làm Tô An An sợ tới mức không ngừng vỗ lưng anh ấy, trong miệng lải nhải: "Anh không đến mức phản ứng lớn vậy chứ!"
Chung Mạch đỡ ho hơn, không nói chuyện, chỉ nhìn cô thật sâu, đáy mắt đen tối không rõ, chỉ có sự mất mát mà bản thân anh ấy hiểu.
Anh ấy nhìn Tô An An luống cuống tay chân lau nước mắt cho mình, chỉ là hành động quen thuộc của hai người họ. Khi còn nhỏ, hai người, ai bị đánh, ai bị thương, khóc thút thít thì đều lau khô nước mắt cho nhau. Bọn họ biết nhau sắp hai mươi năm, gần một phần ba đời người, cũng đã đủ để lại dấu ấn trong cuộc đời bọn họ. Trong giây lát, anh ấy lại đột nhiên tràn ngập tin tưởng.
"Thuở nhỏ, lúc em mới đến nhà ông bà, ai là người đầu tiên chơi với em?"
Tô An An thật thà trả lời: "Là anh."
"Hè năm ấy, em bị thủy đậu, cuối cùng là ai lén thăm em, còn bị em lây bệnh?"
"Là anh."
"Nghỉ hè hồi cấp hai, em học dốt toán, ai dạy bù cho em?"
"Vẫn là anh! Được rồi, em đưa anh đi còn không được sao?! Nhưng nói trước, anh không quen người bạn kia của em, đến lúc đó đừng có mà xấu hổ."
Tô An An bị Chung Mạch ép cho không còn cách nào. Từ nhỏ cô đã không phải đối thủ của anh, hiện tại vẫn không phải. Nhưng đúng là do cô sai, cô vẫn luôn nói mời Chung Mạch ăn cơm, mà cứ lần lữa mãi. Từ khi anh tới thành phố S đến giờ đã gần một tháng, cô thật sự không có mặt mũi tiếp tục từ chối.
Cô lặng lẽ lấy di động ra, nhìn thời gian, muốn gọi điện thoại báo cho Thịnh Giang Bắc biết cô dẫn theo bạn. Nhưng Tô An An sợ anh mượn lý do này để không đến, do dự mãi, cuối cùng cô vẫn nhét điện thoại vào túi.
Thôi, chờ anh đến rồi nói với anh vậy.
Dọc theo đường đi, Chung Mạch vẫn không buông tha cho cô, không ngừng ép hỏi, buổi tối hôm đó cô đi đâu?
Tô An An bị anh ấy làm phiền, hỏi thẳng: "Ai bảo với anh là em không ở ký túc xá? Cao Phán à?"
Chung Mạch lập tức im lặng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lần này, đến lượt Tô An An không chịu bỏ qua.
"Anh rất thân với Cao Phán à?"
"Hai người lén gặp nhau khi nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!