Chương 26: Bàn chải đánh răng

Trong phòng lập tức yên tĩnh, Tô An An ngây người, nhìn chằm chằm anh, cho rằng mình nghe nhầm.

"Tôi không biết chăm mèo, nếu em không ngại, có thể ở tạm chỗ tôi một đêm. Đương nhiên, nếu em không muốn thì bây giờ tôi đưa em về trường." Thịnh Giang Bắc dừng động tác trong tay, kiên nhẫn giải thích một phen.

"Meo meo..."

"Nghe nói tám tiếng sau mới có thể xác định bé mèo có sao không." Thịnh Giang Bắc lại lén lút bỏ thêm sức nặng.

"Meo meo..."

Tô An An cúi đầu nhìn bé mèo trong lồng. Đôi mắt màu xanh lơ long lanh, bé mèo vùi đầu vào trong đuôi, yếu ớt kêu lên. Bé mèo sữa dễ dàng làm người ta mềm lòng nhất, thêm Thịnh Giang Bắc còn như có như không biểu hiện ra bản thân thật sự không biết chăm mèo.

Tô An An gãi gãi đầu, rối rắm một lúc lâu. Thịnh Giang Bắc đứng tại chỗ chờ đáp án của cô. Anh thấy cô không quyết được, thoải mái cười nói: "Là tôi đường đột. Cũng phải, cô gái trẻ như em có lòng cảnh giác cao cũng tốt."

Đây là hiểu lầm mà! Sao cô có thể không tin anh, cô không tin bản thân mình. Nhỡ đâu cô không cẩn thận một cái, sắc tâm nổi lên, nói hết ra thì về sau còn lấy cớ gì gặp lại anh đây? Cô vốn định dùng chiến thuật lâu dài.

Thịnh Giang Bắc thở dài, giả vờ lấy chìa khóa xe, nói: "Tôi đưa em về."

Qua thôn này sẽ không còn cửa hàng này, An An cắn răng một cái, đồng ý: "Vậy em quấy rầy rồi." Nói xong, cô thầm tự an ủi mình: Không sao, không sao. Mẹ Tô sẽ hiểu thôi. Mình bởi vì bé mèo chứ không có tâm tư nào khác.

Một cô gái và một người đàn ông, mỗi người ôm tâm tư riêng. Một người tiếp tục chăm sóc mèo, một người tiếp tục lau nhà. Căn nhà bình thường lạnh lẽo không có hơi người, bởi có thêm một người mà lập tức tràn đầy sức sống.

Tô An An nhất thời nảy lòng tham ở lại, không mang theo cái gì. Khi cô tắm rửa xong thì mặc áo dài tay và quần ngủ của Thịnh Giang Bắc. Vóc dáng cô nhỏ xinh, quần áo mặc ở trên người cô lỏng lẻo, tay áo gấp lên vài lần mới miễn cưỡng hở tay, ống quần cũng vậy.

Cô xõa tóc, Thịnh Giang Bắc thấy tóc cô nửa ướt, không khỏi hỏi: "Không gội đầu à?"

Tô An An sờ sờ tóc trên đầu vai, ngượng ngùng nói: "Hôm qua mới gội, hôm nay trộm lười một bữa."

Thịnh Giang Bắc nhướn mày gật đầu, tay ấn điều khiển từ xa, không ngừng đổi kênh. Anh thấy cô đứng mãi ở tại chỗ thì giơ tay vẫy vẫy: "Đứng không mệt à? Lại đây xem tivi một lát."

Tô An An giống như bé cún được gọi, tung ta tung tăng đi qua. Cô hơi căng thẳng ngồi xuống, dưới tình huống mình không phát hiện, dáng ngồi thẳng tắp giống học sinh tiểu học đi học, hai tay chồng lên nhau, đặt ở đùi, cả người cứng đờ như một tấm thép, đôi mắt nhìn thẳng vào tivi.

Thịnh Giang Bắc ung dung, chân vắt chéo, một tay chống trán, nhìn cô đầy thú vị.

Ánh mắt anh quá thản nhiên, Tô An An muốn không để ý cũng khó. Cô xấu hổ quay đầu lại: "Không phải nói xem tivi ạ?"

Thịnh Giang Bắc cười khẽ đầy hàm ý, sau đó nói: "Em thú vị hơn tivi nhiều. Em căng thẳng lắm à?"

Tô An An theo bản năng hả một tiếng, không hiểu ra sao.

Thịnh Giang Bắc chỉ ra phía sau lưng cô: "Em ngồi thẳng như cái cây ấy. Nếu không phải em còn đang thở, tôi sắp cho rằng bên cạnh mọc một cây xương rồng đấy."

Tô An An hơi thả lỏng một chút, vẫn rất căng thẳng đó! Ngồi xem tivi với người mà mình thích trong một buổi tối mập mờ, cho dù là ai cũng không cách nào bình tĩnh mà!

Thịnh Giang Bắc vẫn không hài lòng: "Tôi khiến em áp lực lắm à? Theo lý thuyết, ở trước mặt em, tôi đã rất ôn hòa, hơn nữa chúng ta hẳn là rất quen thuộc."

Đúng là bọn họ đã dần dần quen thuộc. Từ lúc ban đầu không dám đối diện với anh, sau đó là tiếp cận rồi đến bây giờ, cô mặc quần áo của anh, ngồi trên cùng một chiếc sofa xem tivi với anh, quả thực là tăng vọt về chất. Thời gian thật sự rất kỳ diệu, nó biến tất cả những điều chưa biết thành những khả năng có thể xảy ra.

Nếu có một ngày, anh có thể cũng...

Nghĩ đến khả năng nào đó, Tô An An nhiệt huyết sôi trào, hơi nóng không ngừng xông lên mặt.

Anh chưa nói gì, sao mặt cô lại đỏ?

Thịnh Giang Bắc dừng động tác đổi kênh, vừa vặn trong tivi đang chiếu một bộ phim thần tượng. Nam chính và nữ chính đang cãi nhau, giọng hơi lớn, hai người không hẹn mà cùng quay sang nhìn. Cãi nhau mệt, nữ chính đập cửa đi ra ngoài, nam chính chặn đường ôm nữ chính lên, dứt khoát áp vào tường, sau đó hôn xuống.

Không phải chuồn chuồn lướt nước, mà là một nụ hôn nồng nhiệt kiểu Pháp. Nam nữ chính quá chuyên nghiệp, thế mà Tô An An thấy được đầu lưỡi của bọn họ.

Phim truyền hình thời nay, người xem sắp chảy cả máu mũi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!