Chương 25: Bị ốm

Cách Thịnh Giang Bắc dán trán đo nhiệt độ cơ thể khiến cô choáng váng, dưới chân như giẫm lên bông. Cô lớn như vậy, ngoài bố Tô ra, đây là lần đầu gần một người đàn ông như thế, gần đến mức trao đổi hơi thở với nhau.

Cô hít sâu một hơi, trong lòng thầm niệm ba tiếng, mới dám ngẩng đầu nhìn anh.

Anh đang mỉm cười nhìn An An, khi thấy cô nhìn sang, ôn hòa nói: "Ăn cơm chưa?"

Tô An An lắc đầu: "Chưa ạ."

Thịnh Giang Bắc xoay người mở tủ lạnh, do dự một phen. Nguyên liệu nấu ăn bên trong còn khá mới, đều là tối qua anh đi mua. Từ sau khi đưa An An chìa khóa, anh bảo dì giúp việc không cần đến, để cô cho rằng trong nhà không ai chăm sóc mèo.

Anh hao tổn tâm cơ như thế, nguyên nhân chân thật đại khái chỉ có mình anh biết.

"Tôi khá am hiểu làm món Tây, mì Ý được không?"

Anh đã đeo tạp dề màu đen, trong tay đang dùng nước sôi trần bông cải xanh.

"Chú nấu cơm cho em à?" Tô An An được chiều mà sợ, có phần không thể tin được.

Thịnh Giang Bắc dừng lại động tác trong tay, xoay người nhìn cô, dáng vẻ vẫn vô cùng kiên nhẫn. Anh mặc áo sơ mi trắng, tạp dề màu đen, khi mỉm cười cho người ta cảm giác gió xuân phất vào mặt. Giờ phút này, anh híp mắt hỏi: "Sao vậy? Không muốn ăn?"

Tô An An liên tục lắc đầu, trong lòng đã sớm được lấp đầy bởi niềm vui, cười ngây ngô.

Khuôn mặt cười cong cong, sao có thể không động lòng.

Thịnh Giang Bắc liếc cô một cái, phát hiện mình thất thố, lập tức đuổi cô ra như để che giấu: "Phòng bếp nhiều dầu mỡ, đi ra ngoài chơi với mèo đi."

An An cọ tới cọ lui dạ một tiếng, trong lòng không quá tình nguyện mà đi ra ngoài.

Nhưng chỉ lát sau, cô lại ló đầu ra từ ngoài cửa, hai tay nắm lấy khung cửa, chỉ lộ ra một đôi mắt đen như mực, cẩn thận hỏi: "Cần em hỗ trợ không?"

Động tác của cô cực kỳ trẻ con, nơi lồng ngực Thịnh Giang Bắc nóng hừng hực, vốn định nói, trẻ con thì chơi thôi, chẳng qua lời đến bên miệng lại thay đổi.

"Vậy vào giúp tôi xắt cà chua."

"Vâng ạ."

Tô An An lập tức đi vào. Cô cầm dao từ trong tay anh, trên cán dao còn lưu lại chút hơi ấm. Tư thế xắt rau của cô rất chuẩn, một tay dao, một tay giữ cà chua trên cái thớt tròn, cạch cạch cạch, động tác nhanh chóng, lưu loát, không hề giống tay mơ.

Thịnh Giang Bắc nấu mì xong, vớt ra để ráo nước, bị động tác của cô hấp dẫn, nói với giọng điệu đầy tán thưởng: "Còn nhỏ tuổi mà sử dụng dao khá đấy."

Tô An An khá đắc ý, động tác trong tay càng nhanh, nói chuyện với anh: "Từ lúc mười tuổi em đã tự nấu cơm, mấy thứ này đã luyện quen lắm rồi."

Thịnh Giang Bắc đang xào thịt bằm với hành tây. Trong phòng bếp tràn ngập hương thơm, anh còn cần cà chua trong tay cô nên dứt khoát để lửa nhỏ chờ cô. Sau đó tiếp tục đề tài vừa rồi, anh rất tò mò về quá khứ của Tô An An, là kiểu tò mò về tất cả của cô.

Có vài thứ, anh có thể chậm rãi tìm hiểu, nhưng có vài thứ, anh muốn nghe cô nói.

"Vậy bố mẹ em đâu? Sao để em vào phòng bếp lúc bé như vậy?"

Tô An An: "Bọn họ là bác sĩ, cực kỳ bận. Hồi nhỏ em sợ nhất họp phụ huynh. Mỗi lần bọn họ không đến muộn thì là không tới, làm em rất mất mặt. Hơn nữa chỉ cần trường học giao bài thủ công thì em đều kém nhất, bởi vì trước nay bọn họ không có thời gian làm với em…"

Cô nói liên tục, biểu cảm phong phú, trong chốc lát quơ chân múa tay, trong chốc lát làm mặt quỷ. Một lọn tóc tuột ra khỏi tai rơi xuống phía trước, không ngừng phất qua mũi cô. Cô tạm không dùng tay được nên không ngừng thổi.

Thổi một cái, không đi, thổi hai cái, vẫn phất phơ ở đó. Cô vừa chuẩn bị thổi tiếp thì lọn tóc kia đã bị người nào đó cầm lấy, vuốt ra sau tai cho cô.

"Được rồi." Anh lưu luyến rời khỏi sau tai cô.

"Dạ, cảm ơn." Tô An An lập tức yên tĩnh. Xắt xong quả cà chua cuối cùng, cô sờ sờ chóp mũi, cười nói: "Xắt xong rồi."

Thịnh Giang Bắc nhận lấy thớt gỗ, đổ cà chua vào trong nồi, cuối cùng để lại hai miếng. Tự anh ăn một miếng, động tác nhai nuốt hơi dừng, nhíu mày, sau đó cầm miếng cà chua đưa tới bên miệng Tô An An: "Há mồm, thử xem có ngọt không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!