Sau khi từ thành phố N về, thành phố S dần vào mùa hè. Những cô gái to gan đã bắt đầu lộ chân, ban đầu Tô An An không thuộc về nhóm đó. Bây giờ thì khác! Gần đây Tô An An càng thêm để ý đến việc phối đồ của mình. Cô thay đổi quá rõ ràng, Cao Phán cẩn thận quan sát mấy ngày lập tức phát hiện không thích hợp.
Tô An An đang nhìn gương cạo lông mày. Dáng mày của cô khá đẹp, là mày cong tiêu chuẩn, lông mày gọn gàng, phần đuôi hơi cong, chỉ có xung quanh nhiều lông tơ, phải cạo thường xuyên. Chẳng qua hôm nay cứ có cảm giác là lạ, cô vừa quay đầu đã tìm ra nguyên nhân. Chỉ thấy Cao Phán đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt kỳ lạ khiến cô sởn tóc gáy.
"Cậu nhìn tớ làm gì?" Tô An An ngừng tay hỏi cô ấy.
"Gần đây cậu rất coi trọng vẻ ngoài?" Cao Phán xoay tròng mắt nói
Cao Phán thuận miệng nói giỡn, cô lại có cảm giác thẹn như tâm tư bị vạch trần, ngượng ngùng hỏi: "Rõ lắm à?"
Cao Phán xoa cằm nhìn cô, gật đầu, lại gật đầu: "Rất rõ đó! Ngày xưa cậu rất ít soi gương."
Tô An An nhìn chằm chằm bản thân trong gương với đôi má phúng phính, lặng lẽ mỉm cười. Cô cạo xong lông mày, thoa son môi, sau đó vào phòng vệ sinh thay quần áo, bước chân nhẹ nhàng.
Sau khi cô vào, Lộ Giai từ bên cạnh ló đầu ra, nói chen vào một câu: "Trước kia câu cửa miệng của cậu ta là: Thời gian tự luyến hay tự ti của con gái mỗi ngày không vượt quá mười phút. Bây giờ thời gian soi gương mỗi ngày còn lâu hơn cả tôi. Hừ, đúng là thế nào cũng nói được." Từ sau chuyện suất trao đổi, cô ta vẫn luôn khó chịu với An An, lời nói và thái độ đầy ám chỉ.
Cao Phán yên lặng mắt trợn trắng, cố gắng đè xuống xúc động muốn chửi ầm lên. Cô ấy phải bình tĩnh, phải làm gái ngoan giống An An, không thể mắng chửi th* t*c.
Khi Tô An An đi ra thì đã thay váy trắng cạp cao họa tiết dâu tây, hai cánh tay mảnh khảnh lộ ở bên ngoài, thanh xuân xinh đẹp. Cô cầm thức ăn cho mèo mới mua để trên bàn nhét vào trong túi, hất mái tóc đuôi ngựa của mình, nói: "Tớ đi đây."
"Đi đâu thế? Sao ngày nào cũng đi vậy?"
"Cho mèo ăn."
"Cậu có cần mang dù không. Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa rào với sấm chớp." Giọng Cao Phán từ trong ký túc xá truyền ra, nhưng Tô An An đã đi xuống hai bậc cầu thang. Cô xuyên qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, bầu trời trong vắt, nào giống sắp mưa. Dự báo thời tiết thường xuyên bị sai, cô lại vội đi nên dứt khoát không quay đầu lại lấy mà đi thẳng luôn.
Cao Phán thấy cô không quay về, lẩm bẩm nói: "Chỉ biết cho mèo ăn, cho mèo ăn! Cẩn thận lại để mình bị ăn luôn."
Cô ấy cũng là con gái, biết rõ An An thay đổi có lẽ vì chàng trai nào đó. Con gái luôn thích biểu hiện mặt tốt nhất của mình trước người mình thích.
Nhưng chàng trai ấm áp như ánh mặt trời kia phải làm sao đây? Ngày đó cô ấy đột ngột tỏ tình, anh ấy chạy trối chết. Sau đó cô ấy gọi mấy lần, anh ấy không nghe. Cuối cùng ngày hôm qua, có lẽ anh ấy bị làm phiền quá nên đã nói thẳng với cô ấy. Anh ấy thích An An, anh ấy định tuần này sẽ tỏ tình.
Cao Phán nhìn chằm chằm gương nhỏ trên bàn, cô gái trong gương cũng không xấu.
***
Tô An An thật sự đến chung cư của Thịnh Giang Bắc cho mèo ăn. Hai tuần qua, gần như mỗi buổi chiều, cô đều sẽ đến đây một lần.
Từ sau khi có bé mèo, Tô An An có cơ hội đến chung cư của Thịnh Giang Bắc. Lần đầu là Thịnh Giang Bắc đưa cô đến. Là hôm vừa về, trời đã khuya, cô vốn định đi về luôn, nhưng Thịnh Giang Bắc nói anh chỉ có thời gian vào hôm đó, hôm sau anh phải đi công tác.
"Đến cho biết đường, sẽ không mất thời gian."
Cứ như vậy, cô bị anh nửa dụ dỗ, nửa lừa gạt đi vào dạo một vòng, cô còn hoàn toàn không phát hiện.
Cũng trong khoảng thời gian này, cô mới phát hiện Thịnh Giang Bắc thật sự không phải người rảnh rỗi, cũng không phải một người thích hợp để nuôi mèo. Anh không có nhiều sự kiên nhẫn với mèo, luôn chỉ cho ăn một bữa sáng, còn lại thì mặc kệ. Ban đầu, cách một ngày Tô An An mới đến. Sau đó, cô phát hiện bé mèo thật sự không được ăn nên chạng vạng mỗi ngày, lúc tan học, cô sẽ đến. May mà nơi này cách trường cô rất gần, đi xe buýt chỉ mất hai mươi phút.
Mà Thịnh Giang Bắc luôn về vào lúc cô sắp về, sau đó đưa cô về trường.
Khi cô mới tra chìa khóa vào trong ổ, bé mèo ở trong nhà đã theo tiếng động chạy ra phía sau cửa, dùng móng vuốt nhỏ cào cửa. Tô An An mở cửa lập tức nhìn thấy bé mèo Ragdoll xinh đẹp tuyệt vời nhào tới, cắn ống quần cô.
"Nhóc con đáng thương." Cô vừa ngồi xổm xuống bế mèo lên vừa dùng chân đóng cửa lại.
Cô trêu mèo một lúc, mèo bắt đầu ủ rũ, không còn chút sức nào, chắc là đói bụng. Cô vội vàng lấy thức ăn cho mèo từ trong túi ra, đổ vào bát.
Bé mèo híp mắt kêu một tiếng, l**m l**m móng vuốt bắt đầu ăn.
An An ngồi xổm, kiên nhẫn ngắm nhìn nó, ngẫu nhiên đưa ánh mắt ngắm nghía căn hộ. Màu sắc trắng đen đơn giản sang trọng, có vẻ không hợp nuôi mèo.
Một loạt tiếng chuông di động vang lên, cô bấm nghe rồi a lô một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!