Cả quá trình, bé mèo Ragdoll rất ngoan, được Tô An An bế từ lồng sắt ban đầu sang một cái lồng sắt khác cũng không quậy, chỉ dùng đôi mắt màu xanh da trời sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, ngây thơ ấu trĩ. Tô An An v**t v* nó trấn an, cảm xúc mềm mại như món đồ chơi bằng nhung.
Tô An An hoàn toàn bị sự đáng yêu đánh gục. Cô xách theo lồng sắt có mèo Ragdoll ở bên trong, nói đầy vẻ không nỡ: "Làm sao bây giờ, rất thích nó. Nhưng mà không có cách nào ở cùng nó mỗi ngày."
Thịnh Giang Bắc đi ở phía trước, thân hình cao lớn rắn rỏi, nghe vậy quay đầu lại nhìn cô, nói: "Nếu em muốn gặp nó, có thể đến chỗ tôi bất cứ lúc nào."
Tô An An ngẩng đầu, vẻ mặt vui mừng: "Thật ạ?"
Biểu cảm của cô thành công lấy lòng người nào đó, đến cả con mèo kia cũng thuận mắt hơn nhiều. Nuôi con mèo, cũng không hoàn toàn vô dụng. Thịnh Giang Bắc miên man suy nghĩ, hoàn toàn không phát hiện mình đang dần dần lún sâu, chậm rãi sắp đặt một ván cờ cho cô gái phía sau, ván cờ mà cả hai đều tình nguyện bước vào.
Anh chưa bao giờ thích tiếp xúc với đám sinh vật lông xù xù này, không đến mức chán ghét, nhưng cô lại làm anh dễ dàng phá vỡ điểm mấu chốt của mình.
Anh suy nghĩ cả quãng đường trở lại khách sạn. Khách sạn có phòng riêng cho thú cưng, Tô An An đặt mèo bên trong đó, sờ sờ đầu mèo rồi mới lưu luyến không rời mà đi.
Cô lên lầu thay quần áo xong thì cũng vừa vặn 7 giờ. Thành viên trong đoàn đã đợi ở dưới. Người Nhật Bản cực kỳ lịch sự, sáu người chờ ở sảnh ở khách sạn, khi nói chuyện đều hạ thấp giọng, không tới gần thì không thể nghe được.
Tô An An chào hỏi hai câu, vừa nói chuyện phiếm với mọi người vừa chờ đợi Thịnh Giang Bắc.
Cô đang nói với bọn họ lịch trình hôm nay sẽ đi các điểm danh lam thắng cảnh và nhà hàng nổi tiếng, nói tới mặt mày hớn hở, ánh mắt xinh đẹp cong thành trăng non, ngón tay miêu tả trên không, động tác đáng yêu. Một chàng trai trong đoàn vẫn luôn chăm chú nhìn cô, lén lút muốn xin số.
Bỗng nhiên, một cô gái xinh đẹp dáng người cao gầy, thân hình nóng bỏng chỉ vào nơi xa, kích động dùng tiếng Nhật nói: "Mau xem, bên kia có người đàn ông Trung Quốc đẹp trai quá, body đẹp quá."
Mọi người bị lời nói của cô ấy hấp dẫn, sôi nổi quay đầu lại. Chỉ thấy cách đó không xa có một người đàn ông mặc áo len màu khói chậm rãi đi ra từ chỗ ngoặt. Mũi người nọ cao thẳng, đường nét khuôn mặt rõ ràng, trên cằm có một đường rãnh quyến rũ ẩn hiện, tóc đen nhánh, cắt ngắn, có vẻ rất nhanh nhẹn. Đôi mắt đen như chấm mực đang nhìn khắp xung quanh, anh đang tìm người.
Ánh mắt anh dừng ở một chỗ nào đó, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện lên ấm áp, khóe miệng mỉm cười, cất bước đi tới.
"Ôi, ôi, ôi, anh ấy đến đây, đang đi về hướng này." Cô gái đẹp kia ồn ào. Tô An An đứng ở phía sau cô ấy, quay đầu nhìn thấy ánh mắt Thịnh Giang Bắc đưa sang thì lặng lẽ cười, bên tai vẫn là giọng điệu khoa trương của cô gái Nhật Bản: "Các cậu xem, anh ấy đi về phía này. Càng nhìn càng thích, thật muốn thưởng thức đàn ông kiểu này, lịch sự tao nhã."
Cô gái nói mãi, tới khi Thịnh Giang Bắc thật sự đứng trước mặt, cô ấy đã ngây dại, tay chân luống cuống vuốt tóc: "Chào anh…"
Thịnh Giang Bắc không hiểu tiếng Nhật, ánh mắt lướt qua mấy người phía trước, dừng trên người cô. Ánh mắt anh lướt một lượt bộ đồ của cô, bất mãn nhíu mày.
Hôm nay Tô An An mặc quần váy, nhìn qua thì rất giống váy siêu ngắn như chỉ cần đi hai bước là sẽ bị lộ nhưng thật ra lại là quần. Cho dù cô có nhảy nhót thế nào cũng không thể lộ. Nhưng Thịnh Giang Bắc không nhìn thấy được, chỉ nhìn thấy đôi chân thon dài thẳng tắp của cô lộ ra, trắng tới phát sáng, lập tức níu giữ tầm mắt của người khác.
Tuy rằng anh hơi lớn tuổi, nhưng không phải loại đàn ông tư tưởng bảo thủ không thích con gái lộ chân.
Song, váy này vẫn quá ngắn.
Ánh mắt anh quá nóng, Tô An An muốn làm lơ cũng khó. Tuy rằng hôm nay cô đặc biệt mặc chiếc quần váy này, nhưng bị anh nhìn chằm chằm như vậy, cô luôn có cảm giác như chút tâm tư nhỏ bị nhìn thấu.
Cô vội vàng bước ra, thản nhiên bình tĩnh mỉm cười, sau đó giới thiệu với nhóm "mê trai đẹp" trong mắt chỉ còn anh đẹp trai: "Đây là bạn ở địa phương, hôm nay theo tôi đưa mọi người đi du dịch thành phố N."
Cô vừa dứt lời, nhóm "mê trai" đã sôi trào, không ngừng vỗ tay. Thịnh Giang Bắc không dự đoán được phản ứng như vậy, hơi ngây ra rồi hỏi An An: "Em nói gì thế?"
Tô An An: "Không có gì, chỉ nói chú độc thân."
Thịnh Giang Bắc cong môi nhìn cô. Dĩ nhiên anh biết cô đang nói bừa, song cũng không so đo mà cầm lấy ba lô trên lưng cô, khoác trên vai, động tác tiêu sái lưu loát, sau đó sải bước đi ở phía trước.
Tô An An đuổi theo sau, lại bị cô gái có vóc dáng cao vừa rồi giữ chặt. Cô gái cúi đầu, hỏi nhỏ bên tai An An: "Anh ấy có bạn gái chưa? Chưa thì tôi tán anh ấy."
Tô An An không chút do dự trả lời: "Có rồi."
Cô gái tiếc nuối, không cam lòng hỏi: "Bạn gái anh ấy có đẹp không?"
Tô An An nhìn thấy Thịnh Giang Bắc đã đi xa, trong lòng thả lỏng, giơ tay chỉ vào mình: "Chị thấy tôi thế nào?"
Cô gái Nhật Bản gật đầu: "Cô rất xinh, rất đáng yêu."
Tô An An vừa lòng, bình tĩnh bước đi trong biểu cảm không hiểu ra sao của cô gái Nhật Bản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!