Thịnh Giang Bắc nắm tay cô, lòng bàn tay cô mềm ấm, trơn như cao mỡ dê loại cao cấp, cảm xúc mềm ấm, giống chủ nhân của nó. Năm ngón tay tinh tế, như chỉ cần bóp nhẹ sẽ vỡ. Thịnh Giang Bắc rất ít nắm tay cô gái nào, lúc ấy hoàn toàn vươn tay đỡ cô theo bản năng. Cô đặt tay lên chưa từng do dự, làm anh có cảm giác sung sướng và tự hào.
Lúc này, đột nhiên nghe cô hỏi ra vấn đề như vậy, đồng tử của anh hơi co lại, sức trên tay tăng thêm, siết chặt cô. Cô bị siết đau những vẫn im lặng, chỉ mím môi nhìn anh.
Ngoài người trong cuộc ra – anh, anh hai anh, Tiêu Tư Nhu, lâu lắm không ai nhắc tới chuyện này. Đột ngột nghe được vấn đề như vậy từ trong miệng cô, anh im lặng một lát, suy xét tìm từ. Cô còn quá nhỏ, có lẽ còn chưa trải qua tình cảm giữa những người trưởng thành. Anh không muốn làm ảnh hưởng đến quan niệm về tình cảm của cô bởi vì chuyện của mình.
Thịnh Giang Bắc là một thương nhân. Bản lĩnh né tránh và xoay chuyển của anh chỉ sâu chứ không cạn. Anh đã học được gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ từ rất sớm. Nhưng chính vì như vậy nên khi bản thân đối mặt với cô gái đã đứng trên đầu tường thì mới dường như không thể nói dối cũng không cách nào dùng lời nói chỉnh sửa lại đoạn chuyện cũ kia.
Biểu cảm của cô quá nghiêm túc, đôi mắt quá trong trẻo, vẻ mặt tò mò, điều này làm cho Thịnh Giang Bắc cảm thấy thất bại.
Anh ho nhẹ một tiếng, nét mặt xấu hổ, có chút khó có thể mở miệng: "Đúng… Bọn tôi… đã từng hẹn hò, nhưng thời gian rất ngắn."
"Ồ!" Tô An An nói xong thì nhảy xuống. Quần áo màu trắng vẽ lên một vệt trong không trung, cuối cùng nhẹ nhàng chạm xuống đất. Mặt đất là một tầng bùn đất, phát ra một tiếng phịch.
Cô cứ như vậy không hỏi tiếp gì nữa mà nhảy thẳng xuống tới.
Khóe mắt Thịnh Giang Bắc nhảy lên một cái, có phần không phản ứng kịp. Nếu cô tiếp tục hỏi, chắc anh vẫn sẽ tiếp tục nói. Thịnh Giang Bắc thầm buồn cười. Vậy mà anh cũng có ngày bị một cô nhóc làm cho lo âu thấp thỏm.
Anh vẫn còn suy nghĩ, Tô An An cẩn thận nhìn bàn tay được anh nắm, tim đập thình thịch. Hì hì, tất cả rối rắm vừa rồi bỗng nhiên trở thành vui vẻ. Nhưng mà tay anh lạnh thật đó!
Anh bất chợt đưa ánh mắt sang, Tô An An hoảng sợ, vội rút tay ra khỏi bàn tay anh, đi lên phía trước hai bước.
Anh nhìn chằm chằm bàn tay trống rỗng của mình mà ngây ra, càng thêm cảm thấy cô nhóc lợi hại. Cô đột nhiên rút tay về, làm trong lòng anh cũng ngứa.
Thịnh Giang Bắc chủ động hỏi cô: "Em biết được chuyện này từ đâu?"
Tô An An quay đầu lại nhìn anh, chớp chớp mắt: "Chị Tiêu nói cho em, hai người đã từng yêu nhau, sau đó chị ấy cưới anh hai anh." Cô cố gắng tỏ vẻ bản thân rất tò mò để che giấu mục đích thật của mình. Cô nhìn lung tung trong chốc lát, mới dừng ở chỗ xương quai xanh của anh: "Vì sao hai người chia tay?"
Vì sao à? Đôi mắt Thịnh Giang Bắc nhìn đèn đuốc mờ ảo nơi xa, loáng thoáng nhớ lại đoạn quá khứ kia.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện. Giọng Thịnh Giang Bắc trầm thấp thong thả dường như đang kể một câu chuyện trong sách, không phải chuyện của anh.
"Năm ấy hai mươi lăm tuổi thông báo tuyển trợ lý, vừa hay gặp cô ta. Sau đó cô ta làm trợ lý cho tôi ba năm, cô ta cũng nói thích tôi ba năm. Có lẽ đã quen với sự có mặt của cô ta, ngày nọ cô ta bỗng nhiên nói thích tôi, muốn làm bạn gái của tôi. Chúng tôi cứ vậy mà ở bên nhau. Hẹn hò một tháng, chúng tôi vẫn dừng lại ở nắm tay." Nói đến đây, anh hơi dừng, cố ý nhìn cô một cái. Tô An An tập trung nghe, chưa từng chú ý động tác của anh.
Anh đành phải tiếp tục: "Ngẫu nhiên có một lần, cô ta gặp Thịnh Hoài Nam. Bọn họ vừa gặp đã yêu. Cô ta nói chia tay với tôi, tôi đồng ý. Sau đó cứ như vậy, bọn họ kết hôn."
Tô An An nghe xong không nhịn được hỏi: "Chú không níu kéo à?"
Thịnh Giang Bắc cười nhìn cô như đang nhìn một đứa trẻ ngây thơ không biết gì: "Thế giới tình cảm, vĩnh viễn đừng nên níu kéo. Nếu cô ta muốn rời đi thì để cô ta rời đi thôi. Huống hồ, tôi và Tư Nhu càng giống đồng đội kề vai chiến đấu, không yêu nhau thì cũng không nên làm cô ta lỡ dở."
Tô An An gật đầu, đi bên cạnh anh. Gió đêm thổi tung mái tóc dài cọ vào cánh tay.
Hai người đi trên con đường hẹp quanh co, dần dần sóng vai đi với nhau. Khoảng cách một cái nắm tay, Tô An An như có thể cảm nhận được hơi thở trên người anh, bình tĩnh hòa hoãn, ngón tay ngẫu nhiên cọ qua mu bàn tay anh, luôn có cảm giác như điện giật.
Phì phì, kích động gì? Chẳng phải vừa rồi đã nắm tay rồi à? Cô tự nhủ phải bình tĩnh, bình tĩnh! Hai giây sau, cô quay đầu đi, ngoác miệng cười ngây ngô, ha ha, vẫn không nhịn được.
Hai người một trước một sau đi tới tầng cao nhất của một tòa nhà dạy học gần đó. Trên tầng thượng tối om, nhưng ánh trăng đêm nay mê người. Ánh trăng nhàn nhạt trải trên nền xi măng, không có ánh đèn cũng có thể thấy rõ đường trước mặt. Trước kia Tô An An thường xuyên đến đây, quen cửa quen nẻo tìm được chỗ có hai cái ghế làm bằng đá.
Cô dùng khăn giấy lau một lượt rồi ngồi xuống, bỗng nhiên lại bị Thịnh Giang Bắc kéo cánh tay đứng dậy. Chỉ thấy anh cúi đầu nghiêm túc trải một cái khăn tay lên rồi nhẹ giọng nói: "Được rồi, ngồi đi."
Tô An An vuốt chóp mũi, không khách khí ngồi xuống.
Thịnh Giang Bắc cũng ngồi xuống ghế đá cách cô nửa thước. Hai người ở lầu bảy nhìn sân cỏ ở nơi xa.
Tô An An câu được câu không nói chuyện phiếm với anh. Từ ngành nghề của An An cho tới tiệm bánh ngọt nhà đó ăn ngon, sau đó lại không thể hiểu được mà tới Giản Đan.
Nhắc tới đây, Thịnh Giang Bắc hỏi cô: "Vì sao không gọi điện thẳng cho tôi?"
Tô An An nhỏ giọng nói: "Em sợ làm phiền chú."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!