Tô An An hoang mang rối loạn chạy đến một góc. Suy nghĩ đầu tiên là nhanh chóng tìm người đưa tiền qua đây. Cô mở danh bạ di động, ngón tay hơi dừng lại ở một dãy số, sau đó tiếp tục lướt lên. Người đầu tiên cô gọi là Giản Đan. Điện thoại vang lên một giây đã kết nối được.
Tô An An nói ngắn gọn tình hình, đầu đầy mồ hôi hỏi Giản Đan: "Đan Đan, 16 ngàn tệ đều mất sạch. Cậu bảo tớ phải làm sao bây giờ?"
Giản Đan: "Bây giờ tớ chuyển tiền cho cậu. Cần bao nhiêu, nói."
Tô An An đã sắp khóc: "Tớ mất cả thẻ rồi, trên người không có gì hết."
Giản Đan thất bại, bỗng nhiên nghĩ tới một người: "An An, cậu chờ năm phút. Trong vòng năm phút chắc chắn tớ sẽ giải quyết cho cậu."
Tô An An chống đầu vào tường, khẽ đập đầu mấy cái, vò đầu bứt tai, nghe Giản Đan nói thì nửa tin nửa ngờ cúp máy.
Mà bên kia, Giản Đan đoạt lấy di động từ trong tay Thịnh Lê, tìm kiếm danh bạ. Thịnh Lê vuốt tóc cười nói: "Anh nói chứ, các em cũng ngốc thật, không thì trực tiếp chuyển khoản Alipay! An An vội tới ngốc, sao em cũng quên luôn."
Giản Đan không có thời gian để ý đến anh ấy, trợn trắng mắt với anh ấy. Đàn ông thì biết cái gì!
Giản Đan lướt danh bạ một lúc mới tìm được. Cô ấy không chờ người đàn ông mở miệng, vội vàng nói: "Chú ạ, An An gặp rắc rối."
***
Tô An An nhận được điện thoại của Thịnh Giang Bắc vào hai phút sau. Khi thấy rõ cái tên trên màn hình, trái tim Tô An An đã sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Cô luống cuống bấm nghe, nhỏ giọng a lô một tiếng.
Thịnh Giang Bắc nghe được giọng cô, tâm trạng bỗng tốt một cái kỳ diệu. Anh vừa cúp máy thì gọi cho cô luôn. Cô nhát gan lại lương thiện đến vậy, có lẽ sẽ sợ hãi. Nhưng khi nghe giọng nói ủ rũ của cô, Thịnh Giang Bắc vẫn có phần không quen. Anh nhẹ giọng trấn an: "Sợ à? Đừng sợ, có tôi ở đây rồi!"
Nước mắt mà Tô An An vẫn luôn nín nhịn lập tức chảy xuống. Hốc mắt cô đỏ bừng, từ khi phát hiện mất tiền đến bây giờ, mỗi một giây cô đều cảm thấy dài đằng đẵng. Nhưng cô không dám khóc, tiền là do cô đánh mất, mặt mũi nào mà khóc nữa. Mà anh an ủi như vậy khiến lòng cô mềm nhũn như là một miếng bông mềm nhét vào trong ngực.
Quan tâm gì bạn gái cũ của anh chứ, quan tâm gì cô không xứng với anh chứ, cô thích anh là chắc rồi.
Từ nhỏ Tô An An đã có mộng anh hùng. Khi nghịch ngợm té ngã vẫn luôn ảo tưởng có người có thể đột nhiên ôm lấy cô, lúc xảy ra phiền toái có người che ở trước mặt cô nói: "Đừng sợ, có anh ở đây rồi!" Được, em không sợ, thật sự không sợ. Chỉ cần nghe được giọng anh, Tô An An cảm thấy cả người đầy sức mạnh.
Ban đầu cô chỉ nhỏ giọng nức nở, sau đó dứt khoát thả lỏng, khóc thành tiếng.
Thịnh Giang Bắc vẫn dán di động vào bên tai, yên lặng kiên nhẫn nghe cô khóc. Theo tiếng khóc của cô càng lúc càng lớn, ngực anh như mở ra một cánh cửa, bên trong có một giọng nói đang tự nhủ với anh: "Thành phố N cũng không xa, một tiếng rưỡi là đến, không bằng đi xem cô ấy xem!"
Khi Thịnh Giang Bắc ra khỏi nhà, Tô An An còn đang khóc. Khi anh ngồi vào trong xe, cô đã nhỏ giọng khụt khịt, không ngừng nức nở. Thịnh Giang Bắc đeo tai nghe bluetooth, tay vừa đánh lái, còn vừa nói với cô: "Em ở nhà hàng nào?"
Tô An An vừa nức nở vừa nói, cô khóc đủ rồi, lý trí dần quay về: "Nhà hàng Tử Kinh."
Thịnh Giang Bắc suy tư nhớ lại một phen. Hình như anh từng đến nhà hàng Tử Kinh rồi, năm đó lúc đi du lịch với bà cụ một chuyến. Anh tiếp tục nói: "Thế này đi. Em đưa điện thoại cho nhân viên ở quầy. Tôi có làm một tấm thẻ hội viên ở nhà hàng, trên đấy hẳn là còn một ít tiền."
"Dạ!" Tô An An ngoan ngoãn đưa điện thoại cho nhân viên ở quầy. Cô gái đứng quầy kinh ngạc nhận điện thoại, sau khi nghe người trong điện thoại nói thì ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tô An An. An An bị nhìn tới xấu hổ, khóe mắt còn đọng lại nước mắt lấm lem, bởi vì vừa khóc, cho nên hốc mắt vẫn hơi sưng.
Cô gái trước quầy gật đầu nói: "Thưa ngài, tiền trên thẻ của ngài còn 50 ngàn. Vâng, tôi đã biết."
Nói xong, cô ấy trả điện thoại lại cho Tô An An.
Tô An An cầm điện thoại, đi xa ra vài bước. Bởi vì cô vừa khóc nên giọng hơi khàn, hỏi bằng giọng không xác định: "Như vậy là được ạ?"
Thịnh Giang Bắc nói đùa: "Bây giờ em có thể đi ra ngoài, xem cô ấy có cản em không."
Giọng điệu anh nhẹ nhàng, Tô An An cũng nín khóc mỉm cười, chóp mũi đột nhiên nổi lên một cái bong bóng nước mũi, cô xấu hổ vội vàng dùng khăn giấy che lại.
Cô không nói chuyện, Thịnh Giang Bắc cho rằng cô còn buồn, vừa lái xe vừa bảo cô đừng lo chuyện tiền. Anh sẽ cho người đưa đến, sau đó lại bắt đầu dò hỏi lịch trình hôm nay của cô.
Tô An An dựa vào tường, kiên nhẫn nói cho anh hôm nay mình đã đi những đâu, ăn món gì, gặp được ai, kể hết cho anh nghe từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
"Ừm, còn gì nữa?" Thịnh Giang Bắc hỏi.
Tô An An cười: "Sau đó em mất tiền rồi cứ như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!