Chương 2: Chị họ

Đối với việc ngẫu nhiên gặp lại một người xưa từng gặp mặt một lần, tạm thời tính là người xưa, chuyện này nhanh chóng bị Tô An An quên đi. Hiện tại phiền não của cô là vì sao năm nay mọi người đều đổ xô kết hôn như ong vỡ tổ. Đầu tiên là Giản Đan quen biết từ nhỏ, tiếp đó chính là chị họ bên nội. Có điều, ngày chị họ kết hôn diễn ra trước Giản Đan hai tuần, quá vội. Chiều thứ sáu Tô An An mới vừa về đến nhà, đã bị mẹ Tô, An Nhã, kéo tới bến xe thành phố S.

Mãi đến lúc ngồi yên trên xe, Tô An An mới biết cô chị họ lớn hơn mình hai tuổi kia cũng sắp kết hôn.

Tô An An vẫn cảm thấy không thể tin nổi. Trước đó không hề có một chút tin tức nào, đột nhiên nói muốn làm đám cưới. Cô nghiêng đầu nhìn sang mẹ Tô: "Sao lại đột ngột thế ạ? Con thấy quá vội vàng."

Mẹ Tô là bác sĩ khoa nhi, ngày hôm qua làm ca đêm, sáng sớm vừa tan làm đã tới trung tâm thương mại mua một đống đồ. Đã lâu không về quê, bà phải mang quà về cho bố mẹ và anh chị trong nhà, bây giờ ngồi xuống mới bắt đầu mệt rã rời. Bà mơ màng trả lời câu hỏi của con gái: "Không rõ lắm, có điều nhìn bác hai gái con rất vui. Tóm lại là chuyện tốt, bao năm qua bác hai chỉ có một mình cũng không dễ dàng gì."

Tô An An gật đầu, nhìn khuôn mặt mệt mỏi của mẹ Tô, yên lặng không nhắc lại nữa, sau đó cũng kéo bịt mắt xuống, mơ màng ngủ hai tiếng trên xe.

***

Bố của Tô An An xuất thân nông thôn, là con út trong nhà, bên trên còn có hai anh trai. Có điều sau khi anh hai kết hôn không lâu thì mất, anh cả và ông đều là sinh viên, sau khi tốt nghiệp ông ở lại thành phố S an cư lạc nghiệp, cộng thêm công việc bác sĩ bận rộn, thời gian trở lại trấn nhỏ đã ít càng thêm ít. Trái lại số lần Tô An An và mẹ Tô trở về nhiều hơn một chút, lần này hai mẹ con về trước, tối hôm sau bố Tô mới trở về.

Vừa mới xuống xe buýt đã thấy hai cụ già tóc bạc trắng đứng ở lối ra của bến xe. Thì ra là ông nội Tô và bà nội Tô, hai cụ đã gần bảy mươi tuổi, nhưng tinh thần còn rất tốt, nhất là ông nội Tô. Có lẽ vì ông cụ là bác sĩ đông y trong thị trấn, hiểu một ít đạo dưỡng sinh nên vô cùng nhanh nhẹn quắc thước.

Còn chưa đến gần, bà nội Tô đã sớm mở miệng gọi "cháu yêu".

Bốn người ân cần thăm hỏi một phen ở bến xe rồi vội vàng trở lại nhà cũ trong thị trấn. Căn nhà này đã có lịch sử ba mươi năm, có hai tầng, xây bằng gạch xanh, trên vách tường mọc đầy dây thường xuân, cầu thang làm bằng gỗ theo kiểu cũ, bước lên kêu kẽo kẹt.

Hôn lễ phải chuẩn bị rất nhiều, nhất là dựa theo tập tục trong trấn, người lớn trong nhà đều đã vội vàng chân không chạm đất. Mẹ Tô vừa về cũng gia nhập hàng ngũ này. Nhưng xét thấy từ thời thiếu nữ bà đã không phải làm việc nhà, lúc thiếu phụ thì ra sức gây dựng sự nghiệp cho nên đến tuổi trung niên làm việc nhà cũng không tháo vát bằng con gái của mình, mọi người đều giao cho bà những việc đơn giản.

Hiện tại bà và bác gái đang cùng nhau xác nhận thực đơn ngày mai, hai người vừa nhìn vừa trò chuyện.

Tô An An ngồi bên cạnh chống cằm chơi cờ với bà nội, thỉnh thoảng cũng nghe được tiếng bọn họ nói chuyện.

Bác gái: "Nhoáng một cái mà Minh Châu đã sắp lập gia đình. Năm đó bố con bé qua đời, chị còn cảm thấy mình không chịu nổi."

Mẹ Tô an ủi: "Bây giờ cũng tốt rồi, chị cũng vượt qua rồi. Con gái hiếu thảo, gia cảnh con rể không tệ. Sau này chị chỉ cần chờ hưởng phúc."

Trong giọng nói của bác gái kèm theo vài phần kiêu ngạo không thể tự kiềm chế: "Đúng vậy, Tiểu Mạnh thật sự rất tốt. Đầu tuần tới tiệm châu báu trong thành phố mua trang sức cùng Minh Châu, tốn ngần này." Dứt lời, bác gái giơ năm ngón tay, sau đó lại vòng hai vòng rồi nói tiếp: "Còn mua cho chị một sợi dây chuyền, là cái này này, em xem."

Tô An An nghiêng đầu nhìn qua, khóe mắt bác gái đã cười ra nếp nhăn rất sâu, nhìn dáng vẻ đã sướng đến phát rồ rồi. Cô chống cằm hỏi bà nội: "Bà, bà biết chị họ với chồng chị ấy quen nhau thế nào không?"

Bà nội Tô đặt quân cờ đen cuối cùng xuống, thừa dịp An An mất tập trung đã nối năm quân cờ đen thành một đường. Bà cụ nhận ra niềm vui trong cờ caro, tâm trạng hân hoan, trả lời: "Bạn của bác hai gái cháu giới thiệu, quen nhau hai tháng, trong nhà thúc giục hai đứa kết hôn. Ôi, ban đầu bà và ông nội cháu không đồng ý, mới bao lâu mà đã kết hôn chứ? Nhưng bác hai gái của cháu kiên trì, gả thì gả, trước sau gì con gái chẳng phải gả. Có điều, sau này An An nhà chúng ta không được vội vàng như thế nhé!

Phải hiểu rõ tính cách của đàng trai, ở chung thời gian dài mới biết được đôi bên có thích hợp hay không."

Tô An An mím môi, mặt hơi đỏ, suy cho cùng cô gái trẻ vẫn hơi xấu hổ.

Buổi tối, mọi thứ đều đã chuẩn bị thoả đáng, chỉ còn chờ ngày mai chú rể đến đây đón cô dâu. Tô An An nhớ tới một cái bình sứ nhỏ mà lần trước mình để lại ở sân sau, cô muốn đi xem có thể tìm được không. Có điều vừa tới sân sau cô đã bị một bóng đen làm chó hoảng sợ, không hiểu sao trong đầu lại nghĩ tới những thứ linh tinh. Cô thử hỏi: "Ai ở đó vậy?"

Bóng đen quay người, lộ ra một khuôn mặt nữ trẻ tuổi, mặt trái xoan gầy, đôi mắt to khá giống Tô An An. Tô An An lập tức thả lỏng, vỗ ngực, thở phào nói: "Chị, chị làm em sợ muốn chết."

Tô Minh Châu cười miễn cưỡng, tiến lên vài bước, đứng dưới ngọn đèn ở sân sau, thế cho nên Tô An An có thể thấy rõ vệt nước mắt còn sót lại trên mặt cô ấy. Cô hơi luống cuống, dè dặt hỏi: "Chị, chị có ổn không?"

Tô Minh Châu nhìn cô em họ nhỏ hơn mình hai tuổi, không khỏi cảm thấy hâm mộ. Cô ấy ngước mắt, nhìn về phía xa xa, giọng toát ra một chút lạnh lùng: "Anh ấy có bạn gái rồi."

Tô An An không hiểu, theo bản năng hỏi: "Ai?"

Tô Minh Châu cười một tiếng, nặng nề và chậm rãi nói: "Người đàn ông mà chị thích nhất."

Tô An An cẩn thận hỏi: "Chị, chị có ổn không?" Có đôi khi cô thật sự ghét bản tính thích lo chuyện bao đồng của mình, hiện tại cô lại không nhịn được mắc tật cũ.

"An An, em biết không? Có một thời gian chị thật sự rất hâm mộ em, em có bố mẹ có tư tưởng tiến bộ, muốn cái gì sẽ có cái đó, muốn làm cái gì thì làm đó. Em có thể học ngành mình thích, yêu người mình yêu, nhưng chị lại không được."

Tô An An không biết nói gì, Tô Minh Châu cũng không cần cô trả lời. Cô ấy chỉ muốn tìm một người để tâm sự vào khoảng thời gian đặc biệt này. Lúc một người hoàn toàn tạm biệt quá khứ chắc chắn sẽ có vài hành vi điên cuồng, nhưng đại khái là Tô Minh Châu với bản tính dè dặt nhút nhát cũng chỉ có thể như vậy. Cô ấy hít mũi, lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng, khiến việc phát ra tiếng cũng làm cô ấy cảm thấy khó khăn:

"Chị cũng từng thích một người, cũng có một mối tình trong sáng ngây thơ. Anh ấy là một người rất giỏi, biết thổi kèn harmonica, biết lập trình, hát rất hay, trượt băng cũng không ai vượt qua được anh ấy. Anh ấy còn có thể làm ảo thuật, biết nấu ăn, cũng rất biết chăm sóc người khác, đi bộ nhất định sẽ để chị đi ở bên trong, mùa đông sẽ nhét tay chị vào cổ của anh ấy. Có điều, anh ấy cũng có khuyết điểm, khuyết điểm của anh ấy chính là quá nghèo, nghèo đến nỗi mẹ chị không muốn gả chị cho anh ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!