Nhoáng lên một cái mà đã trôi qua hai tuần, hôm nay là thứ bảy, thời gian đã qua hơn nửa tháng, Tô An An lần nữa lái xe của bố Tô tới bến xe đón một người bạn.
Chiều hôm qua, cô đang bận chuẩn bị cuộc hội thoại trong lớp, một cuộc điện thoại đột nhiên gọi tới. Trong ống nghe truyền đến giọng nam trẻ tuổi sang sảng, giọng điệu hưng phấn hiếm thấy: "An An, ngày mai anh sẽ đến thành phố S, nhớ tới đón anh nhé, không cho nói không rảnh."
Tô An An vừa nghe đã nhận ra giọng Chung Mạch, thì ra anh ấy thật sự muốn đến thành phố S. Nghe được tin tức này, tâm trạng uể oải mấy ngày qua của Tô An An lập tức bay sạch, vô cùng hưng phấn. Buổi tối, bố Tô vừa về đến nhà, An An đã nhảy đến trước mặt ông, nói muốn mượn xe đi đón người. Bố Tô hào phóng gật đầu, còn tò mò hỏi có phải là chàng trai mà cô thích không.
Biết chắc chắn là mẹ Tô sẽ nói cho bố Tô mà, An An oán thầm, lập tức lắc đầu bất đắc dĩ nói: "Là Chung Mạch, anh ấy muốn tới thành phố S làm việc."
Bố Tô lại càng kinh ngạc, nhíu mày: "Tiểu Mạch, không phải nó ở Bắc Kinh à? Sao lại chạy đến đây?"
"Nghe nói là tới đây vì cô gái anh ấy thích."
"Vậy à, Tiểu Mạch cũng có đối tượng thầm mến rồi, e là mẹ con sẽ đau lòng lắm. Bà ấy muốn Tiểu Mạch làm con trai của mình." Bố Tô lắc đầu nói giỡn, nhìn thấy con gái trợn to mắt, vội vàng ngậm miệng, sờ gáy cô trấn an.
***
Thành phố S phát triển ngành du lịch, đến mỗi thứ bảy, trạm trung chuyển luôn luôn kín người hết chỗ. An An vất vả chen vào đám đông, nhưng vẫn không tìm được bóng dáng quen thuộc. Cô muốn gọi điện thoại, nói cho Chung Mạch vị trí cụ thể của mình, điện thoại di động vang lên một tiếng đã kết nối.
"Chung Mạch, anh ở đâu?"
"Em ở đâu... Chờ một chút, em nhìn ra sau đi."
Tô An An cầm di động quay đầu lại, thấy Chung Mạch đứng ở cửa siêu thị trong trạm trung chuyển, bên cạnh là một cái va li to màu đen. Anh ấy lẳng lặng mỉm cười, cầm di động vẫy tay với cô. Cô nhoẻn miệng cười, chạy nhanh tới, sắp tới gần, bị Chung Mạch nắm hai tay ép dừng lại. Vào lúc cô còn chưa kịp phản ứng, Chung Mạch bỗng nhiên siết chặt hai cánh tay, cho cô một cái ôm chặt.
An An ngẩn người. Trong trí nhớ của cô, cô và Chung Mạch quen biết từ nhỏ, còn chưa từng tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy. Trên người chàng trai trẻ có mùi nước giặt quần áo mùi hoa oải hương thơm ngát. Hơn nữa, bởi vì khoảng cách gần quá, cô cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng nơi lồng ngực, lực lượng bàn tay và hơi thở của anh ấy, những cảm quan này lập tức bị phóng đại mấy chục lần, khiến những ngón tay của cô nóng ran.
Một giây sau, cô làm bộ lơ đãng đẩy Chung Mạch ra, nói giỡn như không có chuyện gì xảy ra: "Đi, để chị dẫn chú đi ăn ở quán ăn ngon nhất thành phố S."
Chung Mạch âm thầm tiếc nuối, dường như bàn tay và trước ngực vẫn còn đang cảm nhận được sự mềm mại. Anh ấy nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, ôn hòa đồng ý: "Vậy thì nhờ chị An An."
Tô An An chớp mắt, đi trước vài bước, Chung Mạch nhìn sâu vào bóng lưng của cô vài giây rồi mới kéo vali đuổi kịp.
Cô vốn định dẫn Chung Mạch tới quán cơm ngay gần trường học mà mình thường ăn, nhưng một cuộc điện thoại nói lăng lộn xộn của Giản Đan khiến cô lập tức chuyển hướng tay lái, chạy thẳng tới tổ ấm tình yêu của đôi vợ chồng son Giản Đan và Thịnh Lê.
Thì ra cặp vợ chồng son này đang cãi nhau, Giản Đan kéo Tô An An tới làm hậu thuẫn. Tình hình chiến đấu thảm thiết đến mức cô mới ra khỏi thang máy, một loạt tiếng ồn ào đã truyền ra từ cánh cửa dày, may mà tòa nhà này có bố cục một nhà một tầng. Lúc An An đến gần thì phát hiện cửa không đóng hẳn, còn để lại một khe hở, nhìn xuyên qua khe cửa, loáng thoáng nhìn thấy hai bóng người.
Cô bị Chung Mạch kéo lùi về phía sau vài bước, cô nhìn anh ấy đầy khó hiểu. Vẻ mặt Chung Mạch khá nghiêm túc, lại nhìn tình huống sau cánh cửa, lo lắng nói: "Em không nên đi vào. Chuyện giữa vợ chồng nên để cho bọn họ tự giải quyết, cẩn thận bị ngộ thương."
"Không đâu, nếu em không đi vào hai người bọn họ có thể cãi nhau đến ngày mai mà không nghỉ ngơi lấy một giây." Nói xong cô đã bước vài bước, đẩy cửa đi vào. Trước mắt là cảnh hỗn độn, trên sàn nhà phủ đầy giấy in, đệm dựa, quần áo, thảm, còn có rất nhiều sách, tất cả đều bị ném đầy đất, vô cùng lộn xộn. Tô An An được Chung Mạch đỡ mới miễn cưỡng tìm được một chỗ trống để đứng, ngẩng đầu lại thấy một quyển sách rơi từ trên xuống, may mà Chung Mạch đứng bên cạnh đỡ được, cô mới may mắn tránh khỏi.
"Được rồi, đừng cãi nhau nữa." Thấy tình hình chiến đấu càng ngày càng kịch liệt, tiếng cãi vã của hai người đều có thể xốc cả nóc nhà lên, An An không thể làm gì khác hơn là cố sức hét lớn một tiếng, gào xong lại ho khan mấy lần.
Bên này, Thịnh Lê và Giản Đan nhìn cô một cái, nhưng hai người đã tức đến đỏ mắt, cứng cổ lườm nhau, cuối cùng lại bắt đầu cãi nhau tiếp.
Giản Đan: "Thịnh Lê, tên khốn nhà anh! Em mới vừa kết hôn với anh, anh đã đổ oan cho em."
Thịnh Lê: "Anh đổ oan cho em? Vậy em nói cho anh biết, tối hôm qua em đi đâu? Chẳng lẽ không phải là đi gặp bạn trai cũ à?"
Giản Đan: "Em đi bàn công chuyện, công việc, công việc, nói bao nhiêu lần anh mới hiểu? Anh ta ở chỗ đó chỉ là ngoài ý muốn, em không biết anh ta là đối tác của công ty em."
...
Tô An An đứng ở một bên im lặng nghe một lúc, đại khái làm rõ chân tướng. Giản Đan vô tình gặp lại bạn trai cũ, bị Thịnh Lê bắt gặp, sau đó thì hiểu lầm. An An hiểu hai người này, một người là vua ghen tuông, cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, một người khác lại ghét nhất người khác không tin mình. Cuộc đối thoại của hai người cứ vòng đi vòng lại như vậy, còn tiếp tục như thế nhất định sẽ không xong nổi. Cô trơ mắt nhìn Giản Đan đặt sách trong tay xuống, xông lên giơ tay cào lung tung một trận.
Thịnh Lê vừa phải đề phòng cô ấy tấn công, vừa phải để ý không làm cô ấy bị thương nên mất thăng bằng, bị Giản Đan đẩy ngã xuống ghế sofa.
An An và Chung Mạch liếc nhau, hai người ăn ý gật đầu, sau đó cùng tiến lên, một người ôm lấy Thịnh Lê, người còn lại kéo Giản Đan.
Hiển nhiên Giản Đan đang rất bực bội, đã chẳng quan tâm người phía sau là ai, chỉ muốn cào nát mặt Thịnh Lê. Lúc học đại học cô ấy đã tham gia câu lạc bộ Taekwondo, sức khoẻ hơn An An vài phần. Cô ấy cố sức đấu tranh, không chỉ thoát được ra khỏi vòng tay An An mà còn đẩy An An lùi lại vài mét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!