Bữa tiệc kết thúc, khách khứa tan hết. Đầu tiên tiễn những người bạn nhỏ của nhân vật chính bữa tiệc trước, sau đó mới là người lớn.
Tô An An đang xem Trường An "tán" em gái. Cậu nhóc quấn lấy Tống Tiểu Bối, con gái của chủ nhà, tìm đủ mọi cách mời cô bé năm tuổi tới nhà mình chơi.
"Tiểu Bối Bối, không phải em thích ăn vịt nước mặn mà bố anh làm nhất à? Hôm nay em về nhà với anh, anh bảo bố làm cho chúng ta."
"Bố em cũng biết làm."
"Tiểu Bối, em về nhà với anh, thứ hai có thể cùng tới trường mẫu giáo, được không?"
"Bố em cũng sẽ đưa em đi."
"Tiểu Bối..."
"Anh Trường An, bố em nói con gái không nên tùy tiện đồng ý yêu cầu của con trai."
Tô An An nghe hăng say, nhất thời buồn cười. Cô rất thích những đứa trẻ con tầm tuổi này. Cô bé mồm miệng lanh lợi, mặc váy hoa ngoan ngoãn đứng ở một bên, cực kỳ đáng yêu. Vừa hay trong túi còn mấy miếng chocolate, cô lấy hết ra lặng lẽ đưa cho cô bé. Trường An nhìn An An chằm chằm, cô xoè hai tay ra, đã hết rồi.
An An thương lượng với cô bé: "Có muốn cho anh một miếng không?"
Cô bé nhìn cô một cái, không từ chối cũng không đồng ý, chỉ cười khờ với cô, giấu tay ra sau lưng, hiển nhiên là không muốn cho. An An bị nụ cười của cô bé làm cho muốn tan chảy, nâng mặt cô bé lên hôn vài cái, tâm trạng cực kỳ tốt. Sau đó, An Mẫn cho cô một đòn trầm trọng, đẩy cô vào một chiếc xe lạ trong sự sửng sốt của cô.
Trong xe có một mùi nước hoa rẻ tiền, toả ra từ một cái lọ màu xanh hồng. Đầu óc Tô An An choáng váng, theo bản năng muốn nhấc chân xuống xe, có điều vừa giương mắt đã đối diện với ánh mắt cảnh cáo của dì, cô lại e dè ngồi xuống.
An Mẫn quay đầu chào Tiểu Ngô: "Làm phiền Tiểu Ngô nhé! Em đưa An An về thay chị, chị và chú nó còn có việc, không tiện đưa nó về."
Tiểu Ngô nhe răng cười, có vẻ rất thật thà: "Chị yên tâm."
Tô An An cứ như vậy không giải thích được bị nhét vào xe, ánh mắt cô lóe lên một cái, muốn tìm ai đó nhưng không có kết quả. Chẳng qua có một chiếc xe màu đen bỗng nhiên lướt qua trước mặt, cuốn lên một trận gió thổi vào trong xe, hình như trong gió còn trộn lẫn một mùi đàn hương quen thuộc, thấm vào ruột gan.
Xe mới chạy được năm phút đã dừng lại, Tô An An nói xin lỗi: "Phía trước là trạm xe buýt, tôi tự về là được."
Có lẽ Tiểu Ngô cũng hiểu ý của cô, nhưng còn muốn tranh thủ một chút. Anh ta rất thích cô gái có nụ cười vừa ngọt vừa đáng yêu này: "Em Tô, chúng ta coi như bạn bè bình thường đi. Dẫu sao anh cũng không bận gì, đưa em về cũng không sao."
Tô An An kiên trì, Tiểu Ngô hết cách, cười khổ nhìn cô xuống xe. Anh ta còn xin số An An, Tô An An do dự một giây, cuối cùng vẫn không cho. Tiểu Ngô thất vọng rời đi.
Trạm xe buýt khá đông người, trước đó đã có một chiếc xe buýt rời đi, chỉ là quá nhiều người nên cô không chen lên, bị khói xe phả đầy mặt. Cô chán đến chết, đầu ngón chân nhẹ nhàng gõ mặt đất, ánh mắt không có tiêu cự, nhìn xung quanh một cách vô định, dáng vẻ mất tập trung.
Nhưng cô còn chưa đợi được xe buýt, bỗng nhiên có một chiếc xe màu đen đi mà quay lại lọt vào tầm mắt cô.
Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra một gương mặt tuấn tú được thời gian đối xử dịu dàng, mày kiếm mắt sáng, phong độ ngời ngời. Cô hoảng hốt một thoáng, bên tai là giọng nói không nhanh không chậm của anh: "Tôi đưa cháu về."
Tô An An quay đầu lại nhìn anh một cái, không lên xe, trong lòng có tính toán của riêng mình, lựa lời từ chối: "Không cần ạ, xe buýt rất tiện."
Thịnh Giang Bắc cười, khóe miệng cong lên, bị cô từ chối cũng không tức giận, vẫn dừng xe tại chỗ, không nói lời nào, mắt sáng ngời, tựa như đang nói, vậy cháu xem mà làm đi. Tô An An không thể tránh được, xung quanh đã có người chú ý tới bọn họ, những ánh nhìn dò xét như có như không khiến An An rất mất tự nhiên, ngón tay nắm chặt dây túi. Cô do dự một lúc, đi sang một bên, mở cửa xe ngồi vào hàng ghế sau.
Xe chậm rãi rời đi.
Bên trong xe vẫn thoang thoảng mùi đàn hương dễ ngửi, Tô An An không biết nên nhìn vào đâu, không thể làm gì khác hơn là nhìn chằm chằm vào đầu gối mình. Cô cúi đầu, từ trong gương chỉ có thể nhìn thấy trên đỉnh đầu cô có một lọn tóc đang vểnh lên. Thịnh Giang Bắc không nhìn cô nữa, ho nhẹ, tìm chủ đề bắt chuyện: "Trùng hợp ghê, hôm nay lại gặp nhau."
Tô An An nhẹ nhàng ừ một tiếng, không nói gì thêm.
Thịnh Giang Bắc vừa đánh tay lái chuyển đường vừa tiếp tục nói chuyện với cô: "Sao không nói gì, không phải rất thích nói chuyện với người khác à?"
"Dạ.. Tâm trạng cháu không tốt?"
"Thật sao? Bởi vì chàng trai kia không hợp ý à?"
"Có ý gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!