Ngày mùng 8 tháng 4 là hôn lễ của Thịnh Lê, cháu đích tôn nhà họ Thịnh. Đây là việc lớn của nhà họ Thịnh, nhưng đã được bàn tán ở thành phố S suốt nửa tháng.
Ở đây sẽ giới thiệu sơ lược một chút về nhà họ Thịnh. Nhà họ Thịnh là gia tộc lớn ở thành phố S, tổ tông lập nghiệp bằng nghề y, phát triển mấy trăm năm. Hiện nay nhà họ Thịnh đã có bệnh viện tư nổi tiếng nhất bản địa, tập đoàn đang có thế phát triển mạnh, cùng với một công ty thiết bị y tế.
Cho nên, ở thành phố S nhà họ Thịnh có địa vị hết sức quan trọng.
Nhưng mà ngoài việc bọn họ đã cắm rễ ở thành phố S từ thời kỳ dân quốc, niên đại đã lâu, là một gia tộc tràn ngập cảm giác lịch sử lâu đời ra, điều càng làm cho người ta nói chuyện say sưa đại khái là, năm mươi năm qua, nhà họ Thịnh không sinh ra được một cô con gái nào. Hiện nay người nhỏ tuổi nhất nhà họ Thịnh chính là Thịnh Lê, một tư lệnh không lính, không có anh chị em nào khác.
Điều này phải quy công cho ba người khác của nhà họ Thịnh, Thịnh Hoài Nam chú hai nhà họ Thịnh kết hôn năm năm, tuyên bố với bên ngoài DINK(*), bốn mươi tuổi, không con. Còn lại chú ba và chú tư nhà họ Thịnh vẫn độc thân, quanh năm đứng hạng nhất và hạng hai trong danh sách top 10 người đàn ông độc thân mà các cô gái ở thành phố S muốn gả nhất. Người đứng thứ nhất là Thịnh Giang Bắc, đứng thứ hai chính là Thịnh Hoài Tây.
(*) DINK (thu nhập kép, không con cái), là lối sống của những gia đình có đủ khả năng kinh tế nhưng không muốn có con.
Mà người sắp kết hôn chính là con trai của bác cả Thịnh Hoài Đông, Thịnh Lê.
**
Cách hôn lễ còn có nửa tháng, chú rể tương lai Thịnh Lê tới cửa hàng may đo âu phục lâu đời nhất thành phố S. Bên trong cửa hàng trang trí đơn giản, mang theo cảm giác năm tháng lắng đọng, nhất là những chiếc đồng hồ quả lắc kiểu cũ có mặt khắp mọi nơi, cùng với một loạt tủ gỗ lim trong cửa hàng, có một số còn đắt hơn tây trang trong cửa hàng này.
Bộ vest của Thịnh Lê đã sớm làm xong, hôm nay là tới mặc thử và lấy hàng.
Bây giờ là buổi trưa, đang là giờ ăn trưa của nhân viên, cho nên trong cửa hàng chỉ có một cô gái trẻ ở lại trông cửa hàng. Cô gái có dáng vẻ nhanh nhẹn, bên môi có một nốt ruồi nho nhỏ, ngoại hình khá đáng yêu, trên cổ vắt một cái thước dây, miệng đang lưu loát khen người đàn ông dáng người cao lớn trước mặt.
"Ngài Thịnh, bộ vest này rất hợp với ngài."
"Ngài Thịnh, khí chất của anh còn hơn minh tinh trong ti vi."
"Ngài Thịnh, đây là thiết kế của nhà thiết kế Mạc Ly. Cô ấy nghe nói là làm cho ngài mặc trong hôn lễ, vốn dĩ định nghỉ ngơi cũng không nghỉ nữa, tăng ca mấy đêm vì bộ vest này."
"Ngài Thịnh..."
Thật sự ồn ào muốn chết.
Người đàn ông không nói chuyện, đôi mày đen rậm đã hơi nhăn lại, giữa lông mày nổi lên nếp uốn mờ nhạt khó nhận ra, nhưng vẫn lịch sự không ngắt lời, có điều Thịnh Lê đứng bên cạnh đã sắp nghe không nổi nữa.
"Này, người đẹp, tôi mới là chú rể, cô đừng nhận nhầm người."
Cô gái trẻ sững người một lúc, hiển nhiên cũng ý thức được mình vừa nói sai, cười gượng, hơi áy náy cúi đầu, vội vàng nói đỡ cho bản thân. Cô cúi đầu lắp bắp: "Cái này… Trong hôn lễ, chú rể quan trọng, nhưng phù rể cũng quan trọng mà!"
Cô gái trẻ là người ngoài tỉnh, năm nay mới đến thành phố S, còn chưa hiểu rõ tình hình cụ thể của nhà họ Thịnh, chỉ biết người đàn ông họ Thịnh trước mặt là một người có tiền. Hôm nay cửa hàng trưởng không đi làm, nhưng đã cố ý thông báo, nếu ngài Thịnh tới lấy đồ nhất định phải tiếp đón cẩn thận. Tuổi tác hai người đàn ông trước mặt không chênh lệch nhiều, lại căn cứ vào độ thân thiết của hai người, cô ấy chủ quan cho rằng Thịnh Giang Bắc là phù rể của Thịnh Lê.
Thịnh Lê nghe nhân viên cửa hàng nói, đôi mắt đẹp đào hoa đảo một vòng, trên khuôn mặt anh tuấn rạng ngời là nụ cười chế nhạo. Cậu ấy vỗ vai người đàn ông cao hơn mình một chút, cười híp mắt nói: "Chú út, có muốn làm phù rể cho cháu trai chú không? Phù dâu toàn là người đẹp nhé, cũng không tính là để chú bị thiệt."
Thịnh Giang Bắc không để ý tới lời trêu ghẹo của cậu ấy, đẩy bàn tay phải đang đặt trên vai mình của cậu ấy ra, phẩy nếp uốn trên quần áo, nhanh chóng thay về bộ vest màu đen ban đầu. Những ngón tay thon dài của anh sửa sang lại chiếc khăn màu xanh đen trên cổ; hơn nửa khuôn mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng giấu trong bóng tối, một nửa ở dưới ánh mặt trời; ánh mặt trời chiếu xuống sống mũi thẳng tắp của anh, ngưng tụ thành một điểm nơi chóp mũi, khiến lòng người ngứa ngáy, muốn giơ tay sờ một cái.
Bên này, Thịnh Lê thử lễ phục của mình xong, luôn cảm giác chỗ nào đó chưa được ổn. Nhân viên cửa hàng biết mình vừa nói sai, cảm thấy đã đắc tội khách hàng nên vẫn cẩn thận sửa sang góc áo cho cậu ấy. Cậu ấy đứng trước gương, xoay một vòng, vẫn chưa hài lòng lắm, ánh mắt vô ý lướt qua một bộ vest khác phản chiếu trong gương, vừa hay là bộ Thịnh Giang Bắc mới thay ra.
"Chú út, cho cháu thử bộ của chú đi. Cháu cứ cảm thấy bộ của cháu hơi có vấn đề."
Thịnh Giang Bắc buồn cười liếc cậu ấy một cái, phất tay ý bảo cậu ấy cầm đi. Có điều, nhân viên cửa hàng muốn nói lại thôi, vào lúc Thịnh Lê đã lồng một cái tay áo lên người, cô ấy vẫn nhắm mắt lại tiến lên nhắc nhở: "Bộ vest này may theo số đo của ngài Thịnh, có lẽ anh mặc sẽ hơi rộng."
Thịnh Lê chỉ để ý tới quần áo, vô tình nói: "Số đo của hai chúng tôi gần giống nhau."
"Nào có, anh thấp hơn một chút." Cô gái buột miệng thốt ra. Thịnh Lê nhìn chằm chằm cô ấy bằng ánh mắt toé lửa, dọa cô ấy vô thức che miệng lại.
Lùn hơn Thịnh Giang Bắc 5 cen ti mét, đây là nỗi đau của cậu ấy.
Cuối cùng, Thịnh Lê bị chú út nhà mình kéo ra cửa. Thịnh Giang Bắc kéo cậu ấy đi bằng một tay, tay trái thì cầm sẵn chìa khoá, ra khỏi cửa hàng vài mét mới buông tay. Anh lắc tay, sau đó mở cửa xe ngồi vào trong, Thịnh Lê cũng thuận thế vòng sang bên kia, tự giác ngồi vào ghế lái phụ.
Hôm nay là chủ nhật, cũng là ngày nghỉ của Thịnh Giang Bắc, trong khoảng thời gian cá nhân anh không thích dùng tài xế, đương nhiên anh cũng không thích làm tài xế cho người khác, cho dù người đó có là cháu trai của mình cũng không ngoại lệ. Lúc này anh nhìn thẳng phía trước, không nhìn người đang thắt dây an toàn bên cạnh, ngón tay đặt trên tay lái, giọng điệu có phần tùy ý, nói: "Xuống xe, lát nữa chú về thẳng nhà. Cháu bắt xe về đi, hoặc là gọi chú Trương tới đón cháu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!