Tôi biết – Quỷ cũng có thể được yêu...
Nhưng tôi không biết – rằng có được một tình yêu thì phải trả giá...
————————-
Trở về nhà, nó lon ton trải bước trên khắp đại sảnh, chào mọi người từ anh hầu bàn đến cô giúp việc, đối với tất cả mọi người – nó đều nở nụ cười thật tươi. Thậm chí, ngay khi gặp bà quản gia Mom già khó tính, con bé còn không ngần ngại... hôn chụt một cái vào má khiến bà gần như chết đứng!!!
" Cái con bé này! Hôm nay làm sao thế hả?!! " – Mom vội vàng vuốt má... eo... ghê quá mất thôi... Mom già nhưng chưa đồng tính nhá!! Nói rồi, Mom lại nheo mắt cười nhìn theo bóng con nhóc tưng tưng chạy vào phòng...
" Hi hi!! Hôm nay con vui!! " – Con bé vừa đi, vừa tung tăng nói...
Hehe! Thì hôm nay nó vui thiệt mà! Tự tay thu phục được năm vong hồn độc ác! Mảnh cánh màu đen trên chiếc vòng thập giá cũng tự nhiên phai chút màu sang trắng... điều đó... chắc chắn báo hiệu điềm lành... nó vui quá!
" À... phải rồi! Phải biến hình mới được!! " – Nó nhớ là hôm nay, trong trận chiến, con bé đã có thể biến hình... dường như rất đẹp, mà nó chưa kịp nhìn thấy...
Lon ton chạy ra trước gương, nắm chặt chiếc vòng thập giá trong tay, nó nhắm mắt lại, miệng thầm lẩm bẩm... " Tập trung sức mạnh... tập trung sức mạnh... "...
Thế rồi... " Bùm!! " một cái!! Con bé ngỡ ngàng mở mắt ra... nhưng... lác xịt vì bộ cánh không như mong đợi của nó...
Đó chỉ là một bộ váy kiểu cosplay đơn thuần, chẳng có cánh, cũng chẳng có sừng... thế là sao??!!
Con bé khẽ nheo mắt nhìn, rồi hậm hực... Đúng lúc đó, tiếng Bụt chợt cất lên văng vẳng trong đầu...
" Vì con vẫn chưa vận hành đủ ma lực... "
Ngơ ngác quay lại nhìn, nó chẳng thấy ai cả... Chắc là Bụt tàng hình, con bé đành ngậm ngùi nói chuyện một mình với bé Gấu ( coi bé Gấu là Bụt).
" Hơ... nhưng... rõ ràng... chiều nay con đã biến hình được rồi mà... con còn mọc được cánh nữa nhá!! "
" Đó không phải là con... quyền năng của con thực sự vẫn chưa đủ để thực hiện được đẳng cấp ấy... Ắt hẳn, đã có thế lực lớn hơn tiếp thêm sức mạnh cho con... "
" Ơ... Sao Bụt biết ạ... "
" Vì khi mọc được cánh dơi... chỉ có thể con đã là Quỷ!! "
... Nói rồi... giọng Bụt bỗng biến mất... khiến con bé phải mơ màng... " Là cánh dơi của Quỷ sao??!! Vậy mình đã được một con Quỷ giúp sao... có khi nào...??!! "
Mà thôi, cũng chẳng sao, bộ cánh này cũng đẹp chán! Chụp vài kiểu ảnh post lên blog khoe bọn bạn đã ^^!
Sáng hôm sau, con bé cũng dậy từ thật sớm, hì hục lao vào bếp, quyết tâm làm cái món bánh gì đó... mà người ta không rõ... chỉ có thể nghe thấy tiếng dao dợ rơi lủng củng, cùng những tiếng nổ đùng đùng từ căn phòng phát ra... thật đáng sợ!!!
Hoàn thành được chiếc bánh socola có in hình "vị ân nhân" đã giúp đỡ nó, con bé lại thầm mỉm cười mãn nguyện với bộ mặt cháy nhem nhuốc trên môi...
" Cô chủ mấy ngày nay thật lạ! " – Đám người hầu lại tiếp tục xì xào...
Ngày hôm nay không biết có phải là một ngày đẹp trời lắm ngay không... mà mọi chuyện đến với nó... dường như đều rất đỗi suôn sẻ...
Này nhé! Lạ lùng từ lúc bước chân vào cổng trường, tất cả đám học sinh con nhà giàu đều quay ngoắt ra nhìn nó, rồi chào hỏi rất dịu dàng, thậm chí còn rủ con bé đi dự tiệc, party sinh nhật này nọ... như kiểu làm thân ý!!! Chả hiểu luôn!
Thậm chí, còn chưa nói đến vụ... khi vào lớp...
Cả đám bạn đều quay ngoắt ra nhìn nó, rồi ríu rít chạy tới nhờ nó duyệt hộ cho cái kịch bản " Romeo và Juliet " mới soạn...
Cầm tờ kịch bản trong tay... mắt con bé như hoa lên... vì toàn là chữ...
" Híc híc! Ai có thể tóm tắt lại giùm tớ được không?! "
Thằng Đầu Heo vội vàng giật lấy, rồi hí hửng chạy lên bục giảng, khẽ hắng giọng, rồi dõng dạc đọc bài..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!