Chương 5: Rắc Rối Của Quỷ

Phải chăng anh đã biết được sự thật gì rồi??!

Và... thân phận thật của anh là ai???!

——————————-

Con bé chợt giật mình, nó dường như chết đứng trước câu hỏi đầy bất ngờ của Jen. Nhưng rồi, cố gắng bình tĩnh lại, con bé khẽ lắp bắp...

" Hưm... anh đang nói cái gì kỳ vậy! Sunbea?! "

Trước cái vẻ ngây thơ đến kỳ quặc của con bé, Jen lại phì cười. Hắn xoa xoa đầu con nhóc.

" Hà!!! Đùa chút thôi!! Không lẽ nào phải không?! Làm gì mà sững sờ thế!! "

" Ư... hưm... ừm!!! " – Nó cũng cúi cúi đầu ậm ừ, nhưng thực sự là đã rất sợ. Con nhóc lại chun mũi nhìn sunbea – " Nhưng đừng đùa như vậy nữa nhé! Chẳng hay chút nào! "

Jen không ngạc nhiên trước thái độ có vẻ khó chịu của con bé, nhưng Jen biết... là nó đã bắt đầu cảm thấy phải dè chừng... Cố gắng đánh tan không khí nặng nề bằng một nụ cười trìu mến, mở chiếc cặp màu nâu nhạt của mình ra, anh đưa cho con bé một cuốn sách có ghi " Những điều cần biết về luật Truy Hồi ".

Mắt nó như trố ra... sững sờ nhìn... lại thêm một lần chết đứng. Nhận lấy cuốn sách, con nhóc lắp bắp mãi không nên lời...

" Sao... sao anh... "

" Đừng hỏi, mà hãy đọc đi! Good luck! "

Nói rồi, Jen lại lặng lẽ bước đi về phía trước, để lại cho Xư Bi một nỗi tò mò đến kinh ngạc về thân phận của " chàng ". Sao anh lại đưa cho nó cuốn sách về ma quỷ?! Cuốn sách quý đến nỗi Bụt cũng không thể có?!!!

Trở về nhà, nó lập tức nhảy ngay lên phòng, đóng kín cửa lại và vội vàng mở cuốn sách ra. Cặm cụi tìm hiểu.

Hồi hộp mở trang thứ nhất... nó thấy hình một vị thiên thần với đôi cánh thiên sứ trắng trong cùng một nữ ác quỷ với đôi cánh dơi màu đen huyền bí đang áp sát lưng vào nhau – hai đôi cánh như chắp lại làm một – Trông thật đẹp! Nhìn chúng giống hệt như biểu tượng trên chiếc vòng thánh giá của nó vậy!

Nhưng...

Ngay khi...

Mở đến trang thứ hai...

Hy vọng của con bé...

Bất giác...

Hoàn toàn sụp đổ...

Vì..." Sách chỉ toàn ghi chữ cổ sao trời!!! " – Hắn muốn trêu mình đây hả!! Gì mà sách Truy Hồi chứ!!! Viết mấy thứ chữ này làm sao mình đọc?! Đúng là nghĩ nhiều quá rồi! Chắc cũng chỉ là một thứ sách ma thuật nhảm nhí nào đó mà người ta bịa ra trong thư viện thôi... hắn đâu thể là gì hơn một con người được chứ!

Gấp sách lại, con bé nằm lên giường ngủ, trùm kín trăn qua đầu, nó thấy như mình bị đùa.

Sáng hôm sau...]

Đi dọc hành lang, nó cố gắng làm theo lời Bụt dặn.

" Thứ nhất. Để xác định được mục tiêu, con hãy thử đi dạo ở một chỗ đông người, nếu phát hiện ra được đối tượng không ổn định, chiếc vòng thánh giá sẽ lập tức phát ra ánh sáng hào quang. Khi đó, con phải thật cẩn thận, nếu để người khác vô tình nhìn thấy thì sẽ... tiêu tùng đấy! "

Vừa cầm chắc chiếc vòng hình thánh giá trên tay, nó vừa cố gắng cảm nhận xem... tên nào là ma!!! Hồi hộp bước chân về phía trước, mắt đảo liên tục... Bất thình *** h – chiếc vòng phát sáng!!!

" Ồ!! Nó phát sáng rồi!!! Là kẻ nào!! " – Con bé bất ngờ dừng khựng lại, rồi há hốc mồm khi nhìn thấy năm anh em nhà Obi đang khoác vai nhau khệnh khạng đi đằng trước!!

"Chính là chúng rồi!" – Xư Bi thầm lẩm bẩm rồi cố gắng bám sát theo...

Càng lúc... con đường mỗi lúc một sâu... dường như đi đến đâu mà Xư Bi cũng chẳng biết nữa. Rồi, bất chợt, nó nhận ra, mình đang ở căn phòng thể chất đã bị bỏ hoang lâu ngày phía sau trường... Giật mình! Con bé vội vàng quay ngoắt lại... định chạy ra thì cửa đã đóng rồi. Tiếng đóng cái " Rầm!!!" bất ngờ vang lên khiến nó sợ đến thót cả tim. Một bàn tay lờ đờ từ đâu bỗng nhiên đặt lên vai nó...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!