Một con Quỷ... ẩn náu tận trái tim...
Một con Quỷ... khi mà nó nổi dậy và tàn phá!
Cơn giận dữ... sẽ thật đáng bàng hoàng!
—————————-
Trước một kẻ đang đặt vấn đề một cách hết sức đột ngột và lại rõ ràng.
Đến một người quyền lực và nham hiểm như YuMi cũng phải thấy bàng hoàng. Cô ta – người bạn thân duy nhất của Xư Bi... mà lại muốn làm Đại hộ pháp cho mình sao?!! Chuyện này không phải là đùa đấy chứ?! Nhưng nếu chú tâm và thử trôi mình để đọc những suy nghĩ đương tồn tại trong đầu của Ji Chun thì điều đó lại hoàn toàn là sự thật. Con nhỏ đó thực sự muốn làm Đại hộ pháp cho mình! Vậy cũng hay đấy chứ! Lại một kẻ tay trong... ta thích trò này.
Nghĩ ngợi một hồi rồi YuMi quyết định đồng ý. Nhưng trước khi ban ra sắc lệnh chấp nhận Ji Chun, nó lại muốn đưa ra một điều kiện để thử lòng trung thành.
- Yoon Ji Chun! Ngươi sẵn sàng làm một nhiệm vụ do ta sai bảo chứ?!
- Một... hay muôn ngàn nhiệm vụ cũng được! Thưa nữ hoàng!
* Nói là nữ hoàng là bởi vì trong thế giới của YuMi, tức Thánh Địa Rồng, tất cả những kẻ phục tùng dưới chế độ " ngầm " của con bé đều phải gọi nó là Nữ Hoàng, trừ Yul...................
Trong lúc đó, trở lại khu nghĩa địa, tại thời điểm mà Xư Bi đột ngột biến mất.
Nói là biến mất thì cũng không phải, bởi thay vì bị lôi đi đến một nơi khác... thì con bé lại chỉ bị bao bọc bởi một lớp ma thuật tàng hình hắc ám mà thôi! Thứ ma thuật này thực chất một loại bùa yêu cổ xưa có tác dụng làm cho người bị xâm nhập bởi nó sẽ mất hết cảm giác đối với mọi vật xung quanh và có tâm hướng như đang được đưa đi đến một thế giới giác – thế giới của yêu ma. Và trong hoàn cảnh này, Xư Bi cũng đang bị xâm nhập bởi một loại bùa yêu như thế.
Nó ngơ ngác ngắm nhìn cảnh vật xung quanh mình... tất cả là một vùng chết chóc, với những hồn ma thây xác bay lả tả xung quanh trông thật ghê rợn. Khẽ rùng mình, nó nhức nhối cả đầu óc bởi những tiếng kêu " O ó! " của lũ quạ tha đang lượn lờ bên tai con bé.
" Áaaaaaaaaaaaaaa!!! " – Bất giác, con nhóc hét toáng lên như thể không chịu đựng nổi nữa. Dù sao, tiếng hét cũng giúp nó giải tỏa được nỗi sợ hãi đang ngập tràn phần nào trong cơ thể – " Thật kinh khủng! Nơi này là đâu?! Và tại sao mình lại bị đưa đến đây?!! " – Con nhóc khẽ lầm bầm trong cơn khủng hoảng. Mắt nó cứ hoa lên vì màu của máu... Mũi nó có thể bị điếc chỉ vì mùi tanh... nó tanh quá sức tưởng tượng mà khiến con bé muốn buồn nôn!
Còn đang hoang mang không biết làm sao thì bất thình *** h từ đâu, một giọng nói âm vọng bất ngờ cất lên từ đằng sau vang văng vẳng vào tai nó... và kèm theo đó là bóng một người mặc áo choàng đen lờ đờ xuất hiện cùng lũ quạ già đang lượn lờ bên vai. Hắn khẽ rít lên bằng giọng mũi.
- Ngạc nhiên không?!
" Á!!! " – Con nhóc bất giác giật mình, rồi dường như không kiểm soát nổi nỗi sợ hãi của bản thân, nó lại hét toáng lên lần nữa... rồi bần thần quay lại khi nhìn thấy người kia – cái tên bảo vệ ấy – chính là hắn!!!
- Tại... tại sao ngươi lại muốn hại ta!!! Và ngươi là ai!! Còn đây là đâu!!! Sao lại đưa ta đến đây!!!... – Chết tiệt!!! Những ý nghĩ hoang mang cứ bao quanh và cuốn lấy tâm hồn nó, khiến con bé bất giác trở nên điên dại, nó cứ hét ầm lên vô kiểm soát.
Khẽ nhếch môi cười, tiếng hắn lại chợt cất lên bằng chất giọng cao ngạo vốn có.
Thật khinh khỉnh khi nhìn con bé... và dần dần tiến tới lại gần.
- Để ta hỏi lại cô một câu nhé?! Tại sao ta lại phải trả lời những thắc mắc kỳ quặc ấy nhỉ?! Ở đây... TA LÀ NGƯỜI CÓ QUYỀN! – Bất ngờ, giọng hắn vang ầm lên khiến con bé giật mình hoảng hốt... vội vàng lùi lại vài bước về phía sau, rồi lại thảng thốt!
- Vì vì... ta... ta không biết!!! Ta không biết gì hết!! Mau đưa ta trở lại về nhà!!! Ta sợ quá!! Ta không muốn ở đây!! – Vừa nói, nó vừa ôm chặt lấy đầu mình, hét lên trong sợ hãi, mỗi lúc một cảm thấy hoang mang.
- Ha ha ha!! Sợ rồi à!! Tưởng rằng ngươi ghê lắm cơ mà!!! Con ranh Thiện Quỷ!!!
- Ngươi... ngươi là ai... Sao... sao ngươi biết ta là Thiện Quỷ?!
Khẽ nheo mày, hắn lại hất chân mình rồi bay vút lên tầng không, lơ lửng treo mình trên một ngọn cây rồi ngả mình cúi xuống nói.
- Sao lại không biết! Không biết thì chẳng lẽ ta đưa ngươi tới đây để làm gì?!!
Nghe hắn nói tới đây, con nhóc mới chợt giật mình. Chợt giật mình vì từ từ chắp nối mọi sự kiện lại... Tất cả, tất cả chỉ để nó có thể liên tưởng tới một người...
- Kim Yu Mi!!! Là Kim Yu Mi phải không?! Tại sao... tại sao cô ta lúc nào cũng muốn hãm hại ta như thế?!! Ta đã làm gì sai?!!
- Hà hà! Khá đấy! Cuối cùng thì ngươi cũng đã tìm ra chân tướng của sự việc. Nhưng ngươi biết không, ngươi vẫn còn mù mờ lắm... Bởi... ngươi luôn nghĩ là mình không làm gì sai. Nhưng mọi việc ngươi làm lại luôn khiến tiểu thư của chúng ta chướng mắt! Mà tiểu thư chướng mắt thì chúng ta cũng cảm thấy không được yên... Vậy nên, trừ khử ngươi là cách tốt nhất!
- Không đúng! Ít nhất thì cũng phải nói cho ta một lý do... ta đã làm phật lòng cô ta chuyện gì chứ!!! Tại sao lại cứ đổ lỗi cho ta!! Thật vô lý!!! – Nó hướng ánh mắt hằn học lên nhìn hắn, có vẻ bực mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!