Chương 19: Chiếc Vòng

Liệu có thể dễ dàng làm mất?!

Hãy suy nghĩ. Bạn sẽ tìm ra câu trả lời.

Đừng để bóng tối làm cho mù lòa tâm trí...

Sáng suốt lên!

--------

Sáng hôm sau, khi vừa thức dậy... nó đã chẳng còn thấy Yul đâu nữa rồi. Có lẽ, hắn chẳng muốn phải ở bên cạnh con bé lâu đâu... nó thầm nghĩ vậy rồi lại thở dài nhoài dậy, đủng đỉnh tiến tới cái tủ quần áo để chọn một bộ sao cho thật là phù hợp với buổi leo núi ngày hôm nay.

Lọc cọc một hồi, cuối cùng nó cũng đã chọn được một bộ ưng ý, xinh xắn năng động

- đúng chất Na Xư Bi!

.............

Lon ton chạy lại phía đại sảnh, nơi có Jen và đám bạn đang đứng chờ nó đã lâu. Vừa thấy con bé xuất hiện, Chun đã nhăn mặt càu nhàu...

-Cậu làm gì mà lâu la thế hả!!

-Hì! Tớ ngủ quên đi mất!

-Hừ... lần sau mà còn lề mề như thế nữa là tụi tớ bỏ lại luôn đó!

-Hee! Biết rồi mà! Xuất phát thôi ^__^!

Trước khi lên núi, thầy hiệu trưởng còn đến từng lớp để phát cho mỗi đứa một cây gậy giữ thăng bằng, bởi đêm qua trời mưa to nên đường trơn dữ lắm, phải cẩn thận!

* Cơn mưa ấy là do đợt bão mà hai đứa tạo ra đấy!

Lóc cóc trèo lên đến lưng chừng núi, bỗng... trời tự dưng tối sầm lại, rồi đen kịt, mỗi lúc một mịt mù khiến cho đứa nào đứa nấy đều hết sức hoảng sợ, cái Xư Bi cũng vậy. Trong cơn hoang mang, bỗng, có một kẻ nào đó đã giở trò, đánh tráo từ chiếc vòng trên tay Xư Bi, chuyển thẳng vào túi áo của anh Jen, khiến hắn tự dưng có cảm giác nằng nặng... Nhưng ngay lập tức, khi chuyện đó vừa diễn ra xong xuôi thì bầu trời xám xịt cũng dần quang trở lại, mau chóng trở về cái vẻ trong sáng vốn có của nó khiến cho ai nấy đều bình tâm đi tiếp. Jen và Xư Bi cũng tuyệt nhiên chẳng để ý gì về sự thay đổi trong chốc lát đó cả, họ vẫn tiếp tục cố gắng leo lên ngôi chùa trên núi. Còn cái YuMi, nó cười thầm.

Hì hục mãi mới leo lên tới được đỉnh núi, nơi mà có các nhà sư cư ngụ trên một ngôi chùa cổ tại đó

- rất khang trang và thanh tịnh.

-Không khí ở đây dễ chịu thật!

- Cái Xư Bi hít hà!

-Ừm... tiện cho việc tụng kinh!

- Cái Chun lại cười toe!!

- Ặc! Cậu đi mà tụng kinh ấy!

- Con bé nhăn nhó.

" Kengggggggg!!! "

- Hai đứa đang mải ngồi chí chóe, bỗng... có tiếng chuông chùa bất ngờ vang lên như âm vọng cả không gian, đánh thức cả một vùng rừng núi bởi bản nhạc thiên thần này... Hai con nhóc cũng giật mình đứng dậy, lóc cóc đi theo ông trụ trì tới một ngôi đền cổ, nơi mà tất cả mọi người đã tập trung đầy đủ đề chờ viết sớ (?!).

-Cái gì thế nhỉ?!

- Chun tò mò khi nhìn thấy mọi người đang cắm cúi viết...

-Không biết! Lại đằng kia hỏi đi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!