Chương 15: Tiếp Cận Con Quỷ

Tắm cùng tớ nhé! Chỉ hai đứa mình mà thôi... không mặc gì cả!

---------

Sáng hôm sau, nó cứ trằn trọc mãi... Mà thực ra là trằn trọc mãi từ tận đêm hôm qua, đến nỗi sáng hôm nay... vầng mắt nó thâm quầng.

Mệt mỏi chưa hết, vừa bước xuống nhà, nó lại đụng ngay tên Yul. Cũng chẳng hiểu sao, hắn cứ nhìn chằm chặp vào chiếc vòng đeo trên tay con bé, rồi mỉm cười thích thú, thật khó hiểu... nhưng con bé cũng chẳng quan tâm!!

............

Ngày hôm nay lớp nó có học sinh mới, nghe bọn con gái xì xào thì sẽ là một cậu thanh niên rất điển trai. Nhưng, ngay khi " cái cậu thanh niên " ấy vừa bước vào lớp, con bé đã gần như chết đứng khi nhận ra đó là Chun!!!

Sao Chun lại học ở đây?! Lại còn cùng lớp nó?! Thậm chí, không ngần ngại, bạn ấy thản nhiên tiến ngay tới chỗ nó, và nháy mắt xin ngồi cạnh.

- Tớ ngồi đấy được chứ?!

- Ừ... mà ừm... tùy cậu...

Con bé ậm ừ mà vẫn thấy run run, không hiểu sao nó lại có cảm giác lạ kỳ này từ cậu ấy. Có lẽ nào... là do hai đứa đều là Thiện Quỷ?! Hay con bé lo lại bị chiếm mất " địa bàn "... He he! Mà chắc là không đâu. Vì Chun thích làm Quỷ cơ mà... nghĩ tới đây, Xư Bi chợt thấy chạnh lòng.

ang huyên thuyên nói chuyện, bỗng, cô giáo chợt gọi phắt Chun lên, mà mặt có vẻ nóng giận lắm?!

Chun vẫn tưng tửng, nó có vẻ khệnh khạng trong cái lớp này. Nhưng điều đó lại càng khiến tụi con gái nhà giàu rít lên vì thích thú.

- Sao em lại khai man giới tính!!!

- Cô gắt lên hỏi.

Con bé vẫn ngơ ngác, cầm cái tờ sơ đồ lớp lên và đưa mắt qua nhìn chữ girl to đùng trên tên nó. Ơ! Nhưng như thế là đúng mà...

Chun lúng túng...

- Thưa cô... em đâu có khai man.

Nói rồi, đột ngột cầm lấy tay cô, xong... đặt phắt lên ngực mình... khiến cô giật mình rụt lại. Mặt có vẻ tái nhợt

- y như cái con nhỏ tóc xoăn ở khu giải trí.

- Cô thấy sao ạ?!

- Chun khẽ nhếch môi, cười và hỏi.

Trước thái độ có vẻ khinh khỉnh của Chun, cô lại càng thấy nghi ngờ, nhưng... so với những gì cô vừa " chạm phải " thì... hai má cô bỗng chốc nóng bừng.

- Ừm... hơi nhỏ... nhưng cũng gọi là có!

- Cô ậm ừ mà chỉ muốn nói nhanh cho qua chuyện

- Thôi! Em về chỗ được rồi.

Chun trở về, ngồi phịch xuống bên cạnh nó, rồi nhoẻn cười, con bé cũng cười theo

- nhưng là một "cái" cười rất gượng. Nó vẫn còn lan man nghĩ... " tại sao cả hai lần, sau khi sờ ngực Chun người ta đều nói thế nhỉ... ".

Tan học cũng là lúc Xư Bi vội vàng đi tìm Jen, đã hai ngày nay con bé không gặp hắn rồi, tự dưng lại cảm thấy... thiếu thiếu?! Nó không biết phải giải thích cái cảm giác này thế nào nữa... nhưng có một điều con bé biết rõ... khi vắng Jen

- nó thấy trống trải trong lòng, chẳng hiểu như thế có gọi là nhớ không ~"~!

Tuy nhiên, ngày hôm nay thì nó không thể đi được một mình, vì từ sáng tới giờ Chun cứ bám dính lấy con bé hoài. Nhưng mà nó cũng không cảm thấy khó chịu cho lắm, vì dù sao... có một người bạn đồng hoàn cảnh cũng tốt mà!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!