Nó ở cạnh hố cát...
Nơi gần chiếc cầu trượt...
Tôi có một ngôi nhà...
——————————
Dừng lại trước cửa nhà Xư Bi, con bé cứ bấm chuông mãi, nhưng cũng chẳng có ai ra trả lời. Nhìn cái vẻ mặt hào hứng của nó mỗi lúc một xị lại, Yul bắt đầu đùa cợt.
- Yà!! Thì ra cô rủ tôi đi chơi là có mục đích cá nhân hả!
Con nhóc câng mặt lên, dường như nó chẳng thèm chối, vì tất cả các địa điểm cần đi con bé đều lên kế hoạch trong ngày rồi mà.
- Ờ đấy! Thì làm sao?! Ngày của tôi, tôi thích làm gì chả được.
Nhìn mặt con bé cứ mỗi lúc một sưng lên vì chẳng có ai ra mở cửa, chắc hẳn đang thất vọng lắm... nên Yul cũng chẳng buồn đùa. Hắn lại giục về.
- Thế bây giờ về được chưa?! Tôi đói lắm rồi!!
Bỗng, con bé nghĩ một hồi, rồi nó lại đột ngột quay ngoắt ra nhìn hắn, nắm chặt lấy tay thằng bé, kéo vụt đi trong sự háo hức của mình!
- Chơi một lát đã!
Trước mặt hai đứa bây giờ là một khu sân chơi đã cũ kỹ với vài thứ đồ tẻ nhạt như: cầu trượt, xích đu, hố cát vv.... Nhưng con bé vẫn mỉm cười thật tươi rồi tung tăng chạy đến đó. Hắn thở dài rồi lê bước lại gần. Nhìn con nhóc hí hửng xúc từng làn cát một cách chăm chút để xây lên lâu đài mà hắn khẽ phì cười " không biết là cô ta dễ thương thật hay giả nai nữa! ".
Đang lơ mơ suy nghĩ, bỗng... tiếng con bé cất lên gọi khiến hắn giật cả mình.
Cầm cái xẻng xúc cát trong tay, Xư Bi đưa cho Yul một cái rồi bắt xúc cùng.
- Yà! Xây cùng tôi lâu đài cát đi! Trò này vui lắm đó!
Nhìn con bé cứ hì hục xúc cát, rồi đắp lấy đắp để, Yul lại bật cười mà gắt toáng lên.
- Cái đồ ngốc này... Cô mấy tuổi rồi đấy hả?!! Trẻ con hay sao mà chơi trò này chứ?!!
Nghe Yul quát... mặt Xư Bi chợt xị lại... rồi dường như sắp rưng rưng nước mắt...
Nó vứt phẹt cái xẻng xúc cát xuống đất rồi hậm hực...
- Hức... Sao anh lại mắng tôi... Tôi chơi thì xía gì đến anh chứ... Hồi nhỏ tôi vẫn hay chơi trò này cùng các chị mà... Chỉ là... bây giờ... Hức...
Trước nước mắt của con gái, Yul lại chợt thấy chạnh lòng, hắn lúng túng, rồi ngập ngừng vài câu mà không biết phải dỗ dành như thế nào!
- Yà... đừng có khóc nữa... Này!! Tôi mới nói có thế mà đã khóc thật đấy à! Yà... cái con nhóc này... thiệt tình...
Vừa nói, Yul lại vừa cúi xuống, *** *** nước mắt của con bé. Nhưng bất thình *** h, nó chợt bật dậy rồi vung cả một nắm cát vào mặt Yul, chống nạnh đứng lên cười ha hả.
- Ha ha ha!! Tưởng tôi là đồ con nít hay sao mà dễ khóc dữ vậy!!! Trêu anh chút thôi nhá!! Đúng là đồ cả tin mà!!!
Bất ngờ bị cát bắn vào mắt, mà lại là từ con nít ranh như thế, Yul dụi dụi một cách tức tối rồi vội vàng đứng dậy đuổi theo.
- Gru... con nhỏ kia!!! Có đứng lại không thì bảo!! Tôi mà tóm được thì cô chết mới tôi!!!
Vừa chạy, nó lại vừa quay mặt lại lêu lêu một cách thích thú, rồi vội vàng nhảy tuột lên chiếc cầu trượt, phi vòng tròn cho Yul khỏi bắt được ^__^!
- Hà hà!! Thế cơ mà! Giỏi thì tóm hộ cái!!
Yul cũng hùng hục đuổi theo, nhưng ngay khi chạy đến cầu trượt, vừa mới định trượt xuống một cái... thì hắn kẹt... Kẹt bởi nỗi người quá đô và chân quá dài nên không thể nào trượt được, đành kẹt dính ở đó! Xư Bi đứng nhìn mà cười khoái trá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!