Thậm chí... Chỉ ở một góc nào đó thôi...
Ta cũng thấy được sự trùng hợp...
———————-
Sau khi bước ra khỏi phòng bowling, tay hai đứa đã mỏi nhừ và tê cứng vì... chơi quá đà. Tụi nó lại vội vàng tiến tới phòng chiếu phim để xem cho kịp... Nhưng ôi thôi!! Bộ phim hài mà con bé muốn xem đã chiếu gần hết mất rồi... cái trò bowling chết tiệt ( lại quay sang đổ lỗi đấy!). Thôi thì đành... xem tạm bộ phim ma vậy. Yul nhoẻn cười hứng khởi – vì hắn đâu có biết sợ ma.
Con nhóc run run, nhưng rồi cũng phải gật đầu đồng ý. Lấy vội hai cốc coca to tướng cùng một suất bắp rang rơ loại bự, hai đứa tằng tằng tiến vào phòng... chọn ghế.
- Ngồi đâu bây giờ?! – Yul hỏi.
- Gần đầu đi, xem cho rõ! – Xư Bi trả lời...
Và chính câu trả lời bồng bột không suy nghĩ ấy đã khiến con bé phải khóc thét... Bởi mỗi lần những hình ảnh kinh dị xuất hiện, việc đầu tiên mà chúng đập vào mắt Xư Bi là rõ nhất vì con bé ngồi ngay gần đầu. Mà mỗi lần như vậy, thậm chí, không hét, cũng không khóc thét như bọn con gái ngồi xung quanh, Xư Bi lại bất thình *** h chộp vội lấy hộp bắp rang bơ rồi đưa lên che kín lên mặt mình... khiến cho Yul toàn bị vồ hụt. Muốn ăn cũng không ngon miệng, Yul lầm bầm tức tối một cách bực bội.
Rồi khi những cảnh kinh dị đã qua đi, Xư Bi lại thở phào nhẹ nhõm rồi từ từ đặt hộp bắp rang bơ xuống... thì tất cả đã hết rồi! Thậm chí, sót không còn một hạt!!
Yul tái mặt, hắn hét ầm lên tức tối:
- Đồ con sâu ăn tạp!!!!
Mặc kệ cho Yul nạt, con bé vẫn thản nhiên hút cốc coca của mình rồi đung đưa chân một cách thích thú. Cho đến khi, coca cũng của nó hết, con bé mới bắt đầu liếc mắt qua nhìn cốc của Yul... vẫn còn đầy ụ. Đôi mắt nham hiểm chợt sáng lên, Xư Bi đột ngột quay ngoắt sang nhìn Yul, đổi giọng ngọt ngào.
- Yul à...
Giật bắn cả mình, Yul vội vàng quay sang quát tháo.
- Cô nói cái giọng gì thế!! Nghe khiếp chết đi được!!!
Miệng nói với Yul, nhưng tay nó đã mò dần sang cốc coca của hắn.
- Coca của tui hết rồi...
Bất thình *** h, chộp vội lấy cốc coca của mình, Yul cố gắng giữ thật chặt mặc dù không thích uống!!
- Yà!! Tránh ra mau!! Con quỷ tham ăn kia!! Cô hết thì mặc cô chứ!!!
- Không!! Tôi hết thì anh phải cho chứ!!
Nói rồi, ngay lập tức, nó giật phắt cốc coca trên tay Yul một cách đột ngột khiến cho hắn... không có đường chống cự. Cầm cốc coca còn đầy ụ trên tay, con bé lại nhoẻn cười thích thú, rồi đưa lên miệng hút sùn sụt.
- He he he!! Thế là tóm được rồi nhé!!
- Yà!! Trả đây!!
Yul vội vàng vùng dậy, nhưng nó vẫn thản nhiên uống tiếp, rồi chớp mắt nhìn nham hiểm.
- Nà! Giỏi thì uống đi!! Tui đã đặt môi vào rồi đó!
Nhìn làn môi con bé đã đặt sát dính lên đầu ống hút... Yul lại quay đi nhìn nhăn nhó...
- Eooo... Cô thật là mọi...
Một lát sau, sau khi cả cốc coca của Yul cũng đã hết, bụng con bé mới bắt đầu căng phình lên một cách khó chịu. Nó biết – đó là dấu hiệu của việc uống nước quá nhiều! Nhưng mà giờ Yul đang chặn chân lại thế kia, làm sao mà đi được! Đã vậy, nó lại giở trò nhõng nhẽo...
- Yul....!!!
- Eo!!! Tôi đã bảo là cô thôi ngay cái giọng đấy đi cơ mà!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!